Mã Lan Hoa địu sọt khoai tây lưng, Mạnh Đại Sơn xách chiếc giỏ tre nhẹ hơn một chút, bên che đậy kín mít. Hai vợ chồng cùng về phía làng Cao Lĩnh ở kế bên.
Làng Cao Lĩnh cao hơn, từ thôn Dụ sang vượt qua một đoạn dốc dài. Trên đường , hai rôm rả, mật kể cho về những đổi gần đây trong nhà.
“Lan Hoa, nhà giờ ngày càng khá lên . Đợi khỏe hẳn, bà cũng nên nghỉ ngơi nhiều hơn một chút, dạo bà vất vả quá.”
Mạnh Đại Sơn hiếm khi lời dịu dàng như , câu xem như lời tâm tình hiếm hoi của ông.
Mã Lan Hoa vốn thương chồng. Năm xưa bà bằng lòng gả cho ông cũng vì ông là trọng nghĩa, đối xử với , chăm chỉ. Dù hơn mười năm phân gia chịu ít khổ cực, nhưng giờ đây cuối cùng cũng khổ tận cam lai.
Lúc mới phân gia, đẻ bà từng sang thăm, rằng: “Con cuối cùng cũng chịu đựng qua , cuộc sống sẽ chỉ hơn thôi.”
Quả đúng như .
Nhà cửa giờ đây khấm khá hẳn. Mái nhà bên ngoài vẫn lợp cỏ tranh, nhưng bên lót một lớp ván gỗ dày, khít khao, sạch sẽ gọn gàng. Từ nay còn cảnh gió thổi là bụi đất và rơm rạ rơi đầy nhà nữa.
Trước , trong màn, giường lúc nào cũng bám đầy bụi đất, rơm rạ trộn với đất vàng, bẩn chịu nổi. Giờ thì khác hẳn, từ giường, trong nồi cho đến mặt tủ đều sạch sẽ, còn thấy những thứ bừa bộn đó nữa.
Nhà cửa, sân vườn thu dọn ngăn nắp. Hầm lương thực và hầm rau đều chất đầy. Thỉnh thoảng cả nhà còn thịt ăn. Trong nhà cũng sắm thêm ít đồ dùng, cuộc sống ngày một hơn.
Ngay cả trong tay bà hiện giờ cũng tích góp mấy chục đồng, đều là tiền nhà chú Hai bồi thường. Lần đưa chồng lên huyện khám bệnh tiêu tốn một khoản, nếu thì còn nhiều hơn nữa.
“Đại Sơn, ông đừng lo cho , tự chăm sóc . Sau còn lo cho ông và các con nữa.”
Hai vợ chồng chuyện, hết đoạn dốc, thêm hơn hai mươi phút nữa mới đến làng Cao Lĩnh.
Vừa đầu làng, thấy nhiều cụ già đang hóng mát ở đình giếng. Trong đình một cái giếng, xung quanh là những cây cổ thụ to lớn, cả trăm năm.
Người trong làng đều nhận Mã Lan Hoa.
“Đại Sơn, Lan Hoa, hai đứa về đấy ?”
“Thưa bác Sở, vợ chồng cháu về thăm cha ạ.”
“Ừ, về . Giờ cha chị cũng đang ở nhà, trời nóng quá, chiều muộn mới đồng.”
“Vâng ạ, chúng cháu xin phép .”
Hai vợ chồng chào hỏi xong mới tiếp tục về nhà.
Nhà họ Mã ở phía bên làng. Lúc cả nhà đang nghỉ trưa.
Ông cụ họ Mã ở góc nhà, rít t.h.u.ố.c lào :
“Bà nó , bà bảo vết thương của thằng Đại Sơn giờ đỡ hơn ?”
Ông vẫn lo cho con rể, nhưng trong nhà cũng chẳng giúp gì nhiều.
“Chắc là đỡ . Nghe Lan Hoa đưa nó lên bệnh viện huyện chữa trị, chắc vấn đề gì .”
Bà Vương bên cạnh đang tết dây thừng, trong lòng buồn đến quặn thắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-nhung-nam-sau-bay-muoi/chuong-25-co-gai-nha-nong-thap-nien-60.html.]
Lan Hoa là con gái bà, bà già bên nhà họ Mạnh hành hạ bao nhiêu . Giờ tay trắng ở riêng, cuộc sống chắc chắn khó khăn. Mà nhà bên cũng chẳng dư dả, thể giúp bao nhiêu giúp , giờ cũng còn sức giúp thêm nữa.
Càng nghĩ càng sốt ruột, bà chỉ lo nhà con gái giờ là đang uống cháo loãng, đến cháo cũng chẳng mà ăn.
Cổng viện đẩy mở, hai vợ chồng bước .
“Cha, , con với Đại Sơn về thăm hai đây ạ.”
Dù lấy chồng nhiều năm, nhưng nhà đẻ vẫn chẳng đổi gì, khiến lòng Mã Lan Hoa quen thuộc chua xót.
“Lan Hoa, Đại Sơn, hai đứa sang đây? Mau nhà , đó gì?”
Ông cụ họ Mã vui mừng dậy, nhắc tới con thấy con về.
“Cha, chỉ cha ở nhà thôi ạ? Anh cả với chú út ạ?”
“Có nhà cả, đều ở nhà.”
Mã Cường từ trong phòng bước . Ăn trưa xong đang nghỉ, tiếng liền vội mặc áo .
“Em gái, em rể đến .”
Tưởng Anh, chị dâu cả, cũng theo chồng ngoài. Thực chị ngủ, đang trong phòng vá quần áo.
Quần áo trong nhà đều vá chằng vá đụp. Không tiền, phiếu vải, chỉ thể sửa sửa . Vải bạc màu, mòn đến mức chỉ cần kéo mạnh một chút là rách, nhưng vẫn mặc.
“Cha, , chị, hôm nay vợ chồng con về thăm nhà. Sáng nay núi đặt bẫy, bắt mấy con gà rừng, nên mang một con sang biếu cha tẩm bổ. Với ít khoai đào núi, mang sang cho nhà ăn thử.”
Bao nhiêu năm , Mã Lan Hoa về nhà đẻ đều tay . Nghĩ cũng thấy áy náy.
Cha trách, nhưng đối diện với chị em trong nhà, bà vẫn tránh khỏi ngại ngùng.
Hôm nay thể mang đồ về, trong lòng bà vui vô cùng.
“Lan Hoa, con cái gì thế ? Nhà còn đồ ăn, con gà giữ cho Đại Sơn bồi bổ chứ.”
Bà Vương nhẹ giọng trách con gái, nhưng trong lời vẫn đầy xót xa.
“Mẹ, nhà con vẫn còn phần để ăn. Cha bao năm nay luôn giúp đỡ chúng con, vợ chồng con vô ơn. Chỉ là đây con chủ , nào Lan Hoa về cũng tay . Con vô dụng, để Lan Hoa chịu nhiều thiệt thòi, mong cha đừng trách.”
Mạnh Đại Sơn chân thành.
Gần đây ông nghĩ thông suốt nhiều chuyện.
Trước ông quá ngu hiếu. Cha thương thì gần gũi, thương thì nên giữ cách. Sau việc, khả năng thì giúp, thì ba em cùng gánh, thể cứ một gồng gánh nữa.
Nghĩ những chuyện , chính ông cũng thấy hổ.
Ông giống như một đứa trẻ trưởng thành, cứ cố chấp đòi sự công nhận từ cha , trong khi chính ông cũng rõ điều đó là thể.
Giờ nghĩ , chỉ thấy khi đó thật ngây ngô.