Không ư? Hay lắm! Nhắc đến chuyện là càng tức.
“Ta bảo ngươi đến đây giúp khuyên Vân Khanh, tiện thể giúp đỡ cô . Ngươi giúp kiểu ? Suýt chút nữa giúp đến tận phòng tân hôn.”
Nghe Chu Thế An lạnh lùng chất vấn, Triệu Mặc chỉ khổ.
Hóa , khi ném xuống đất nãy, khôi phục ký ức. Vốn dĩ m.á.u bầm trong đầu tan, cộng thêm thấy giọng của Chu Thế An, chịu một cú sốc lớn, tự nhiên cũng nhớ mục đích đến đây.
“Thế An, chuyện là với ngươi. Trên đường gặp cướp, vô tình mất trí nhớ, nên mới gây kết quả .”
Chu Thế An lạnh: “Vậy bây giờ ngươi nhớ ?”
Triệu Mặc gật đầu: “Khi ngươi xông lễ cưới, nhớ .”
“Nếu như , thì cần cố kỵ nữa.”
Nói , Chu Thế An lao đến. Hai chút nể nang đánh , trút hết cơn giận trong lòng.
Người nhà họ Vân từng yên tại chỗ, . Họ cũng ngờ, Chu Đại trở về nhanh như , và còn quen với con rể mới. Vì thế, hôn sự thể sẽ thành, thật đáng thương cho Vân Khanh.
Vân Khanh, họ đồng tình, cũng cảm thấy đáng thương. Lát nữa hai đánh xong, khi sang đánh cô ?
Bố Vân hiển nhiên cùng băn khoăn với cô. Ông căng da mặt khuyên giải: “Hai vị hiền chất, hai đứa đừng đánh nữa. Đặc biệt là Chu Đại, giấy hòa ly của con và Vân Khanh quan phủ đóng dấu . Giờ con đến loạn đám cưới, chỉ sợ hợp lý.”
“ thế, đúng thế.” Nghe thấy lời của bố Vân, Vân Khanh lập tức giật khăn voan xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-96.html.]
“ bây giờ vợ nữa. gả cho ai thì gả. Anh vẻ bỏ rơi cho ai xem? Có bản lĩnh thì lúc đừng để bắt chứ?”
Chu Đại và Triệu Mặc đánh sảng khoái, vốn dĩ định trút giận lên Vân Khanh. Dù cô cũng ép buộc, gã đàn ông hoang dã mê hoặc. những lời cô khiến còn đường để tự lừa dối nữa.
Nhìn cái miệng nhỏ của cô ngừng, trong lòng Chu Đại dâng lên một ngọn lửa.
“Này! Anh gì ! Đừng đến đây!”
Lời của Vân Khanh ngăn bước chân của Chu Thế An. Anh bước tới, một tay bế bổng cô lên, ngoài.
Đợi phản ứng , hai lên ngựa.
Vân Khanh cưỡi ngựa, cảm nhận sự xóc nảy , cô rúc lòng Chu Thế An như một con chim cút, dám cử động.
Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của cô, phía gì, lặng lẽ tăng tốc độ.
Hôm qua, khi nhận thư của thầy Lý, Chu Thế An dẫn theo một vài tinh thoát ly khỏi đại quân, thúc ngựa phi đến làng Đá. May mắn là kịp đám cưới. Nếu kịp, thể tưởng tượng sẽ chuyện gì.
Đón Vân Khanh, trái tim Chu Thế An treo lơ lửng bấy lâu như tìm chốn về. Anh quyết định đến huyện Lễ để nghỉ ngơi và chỉnh đốn, đợi Lý tướng quân và những khác đến.
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
Đến khách điếm, Vân Khanh xóc đến đau lưng, đau eo, chút khách khí mà lệnh cho : “Mau lấy nước nóng cho , tắm.”
Chu Thế An thái độ đương nhiên của cô cho tức : “Vân Khanh, em nghĩ chút tính khí nào ?”
Vân Khanh động đậy, mặt nhỏ lạnh tanh, lấy gối ném qua: “ cần tính khí . Tóm , bây giờ tắm.”