Đầu , các thái y và quan viên cứu tế đến được安置 ở phủ nha. Nghe Vân Khanh đến, họ lập tức kết bè kết đội đến nghênh đón.
“Tham kiến—”
“Khụ khụ!” Vân Khanh nắm quyền, như cái gì đó sặc, ho đến kinh thiên động địa, dùng khóe mắt hiệu cho .
Nhớ lời dặn của cô đây, lập tức phản ứng , vội vàng sửa miệng: “Chào Mộc đại nhân.”
Huyện lệnh huyện Lâm An một bên, đối với cảnh chút hiểu: Vị Mộc đại nhân trẻ tuổi mắt rốt cuộc phận gì, thế mà khiến cho các thái y và quan viên trong kinh đối xử như ?
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
Phải , từ khi những đến huyện Lâm An, tận mắt chứng kiến tình hình ôn dịch lan rộng, đối với ông, một vị quan nhỏ, mặt mày cau .
Sau đó, họ cả ngày ở trong huyện nha nghiên cứu phương thuốc trị ôn dịch và các biện pháp cứu chữa bá tánh, ít khi ngoài.
Sao vị Mộc đại nhân đến, một màn chào đón lớn như ?
Nghi hoặc của huyện lệnh huyện Lâm An tạm thời giải đáp. Trước khi ôn dịch giảm bớt, Vân Khanh vẫn bại lộ phận.
“Đại nhân, ngài ở ạ?”
“Các vị ở thì ở đó. mang theo ít , thể ở ?”
“Không thành vấn đề, huyện nha Lâm An lớn lắm.”
“Nếu , dẫn đường .”
Lại một phen bận rộn, đợi Vân Khanh nghỉ ngơi trong phòng của , là nửa đêm.
Ai ngờ, xuống giường, còn ngủ, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
“Ai đó? Ta ngủ , chuyện gì ngày mai hãy .”
Bị quấy rầy, tâm trạng Vân Khanh chút nào. Cô chỉ ngủ một giấc ngon lành, khó đến ?
Hai hôm buổi tối cùng An chuyện đó, đêm qua Kỳ Tiêu gối ôm cả đêm, vất vả lắm mới một đêm yên tĩnh, rốt cuộc là ai cho cô sống yên ?
Tuy nhiên, khi lời của cô truyền , động tĩnh ngoài cửa những ngừng , tiếng gõ cửa ngược càng dồn dập hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-287.html.]
“Cộc cộc cộc—”
“Rốt cuộc là ai ?” Vân Khanh một tay khoác vội quần áo, xuống giường, mang theo cơn tức giận mở cửa.
“Chủ tử.”
An mặc một bộ áo trong mỏng manh ngoài cửa, mặt là hai hàng lệ trong, yếu đuối đáng thương Vân Khanh.
“Chuyện gì ?” Vân Khanh vội vàng kéo áo khoác ngoài khoác lên , một tay kéo phòng.
Được đối xử dịu dàng như , nước mắt nơi khóe mắt An càng kìm , như những hạt châu đứt dây rơi lã chã.
Vân Khanh hỏi đến cùng, mà từ đầu giường lấy khăn tay, ôm lòng cẩn thận lau nước mắt cho .
Khoảng một nén hương , An cuối cùng cũng từ từ ngừng nức nở.
Từ trong lòng Vân Khanh ngẩng đầu lên, thấy vết nước mắt áo ngực, ngượng ngùng đỏ mặt.
“Chủ tử, em, em mất mặt ?”
“Tại ?”
“Em, em là một tiểu thị, dựa sự sủng ái của ngài mà càn như .”
Vân Khanh thở dài, kéo tay An, đến mép giường xuống.
“ An, đừng tự ti như . Ta nhớ, ngươi còn nhỏ hơn nửa tuổi, từ năm sáu tuổi bắt đầu hầu hạ , việc đều tỉ mỉ, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ. Ta bao giờ coi ngươi là hạ nhân, mà là bạn bè của , của . Giữa với , hà tất khách sáo như ?”
“Chủ tử, ngài…” Nghe những lời phát từ tận đáy lòng của Vân Khanh, nước mắt ngừng của An xu hướng vỡ đê.
Vân Khanh vội vàng trêu : “Đừng nữa. Có uất ức gì, sẽ chủ cho ngươi. Khóc nữa, mắt sẽ sưng thành quả đào, ngày mai khác sẽ chê .”
An rụt rè, nên mở miệng thế nào.
Quản sự của huyện nha sắp xếp và Kỳ Tiêu ở chung một phòng. Bên trong chỉ một chiếc giường, bên ngoài còn một chiếc sập nhỏ.
Vốn dĩ, An định nhường giường cho Kỳ Tiêu.