“Thế nữ điện hạ rốt cuộc ? Các còn mau ngoài tìm? Nếu xảy chuyện gì, ai thể gánh vác nổi?”
Các tùy tùng sớm nhận tin tức, lững thững đó, hề để An mắt. Theo họ thấy, nếu thật sự bản lĩnh, thế nữ dạo thanh lâu. Chắc chắn là do hầu hạ .
“Gấp cái gì? Ám vệ sớm truyền tin về, thế nữ việc đều .”
Nghe câu trả lời , An trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Tình hình ở thành Lạc Nguyệt phức tạp, kẻ trộn .
Chỉ là, nghĩ đến việc Vân Khanh cả một ngày, một lời cũng để , lòng hụt hẫng.
Còn đến huyện Lâm An, theo lý thuyết, ở đây gì đáng để dừng . Vân Khanh bỏ mặc , cả ngày thấy bóng dáng.
Vân Khanh trong Tê Hồng Các, đột nhiên hắt một cái, “Hắt xì—”
Chuyện gì đây, chẳng lẽ đang ? Chưa kịp nghĩ nguyên do, trong đám đông đột nhiên một trận xôn xao.
“Kỳ công tử đến !”
Theo tiếng gọi đó, Vân Khanh ngẩng đầu . Trên lan can lầu hai quả nhiên xuất hiện một bóng , chính là nam tử cô xé rách tay áo.
Vị Kỳ công tử gây náo động , chính là đầu bảng của Tê Hồng Các. Nghe nửa tháng mới đến đây, nhưng xuất hiện thế vị trí của đầu bảng cũ, trở thành một nhân vật nổi như cồn.
Khi Vân Khanh đang , Kỳ Tiêu cũng phát hiện cô.
Anh thầm nghĩ, tên登徒子 , trông cũng dáng , chỉ là quá hạ lưu.
Dưới sự dẫn dắt của hầu, ôm đàn tỳ bà, từ từ bước xuống cầu thang, đến giữa sân khấu .
Dưới ánh mắt mong đợi của , Kỳ Tiêu nhẹ nhàng gảy dây đàn, tiếng nhạc du dương lướt đầu ngón tay , dệt nên một giai điệu động lòng .
Một khúc nhạc kết thúc, sân khấu vang lên tiếng vỗ tay như sấm.
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
“Hay ! Tài nghệ của Kỳ công tử thật là điêu luyện, khúc ‘Ly Nhân Quy’ diễn tấu thật tuyệt vời.”
Cảnh tượng mắt khiến Vân Khanh như trở nhiều năm về . Người đó cũng giỏi âm luật, một tay đàn cổ tuyệt hảo, luôn ở trong đình Ngự Hoa Viên đàn cho cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-285.html.]
Kỳ Tiêu sân khấu, khen ngợi ngớt, cái đầu kiêu ngạo ngẩng lên, trong mắt lóe lên một tia khinh miệt khó nhận : là một đám ngu dốt kiến thức.
Tuy nhiên, khi ánh mắt lướt qua Vân Khanh, đột nhiên dừng một chút. Sau đó, lông mày nhướng lên, từ từ chỉ về phía cô.
“?” Vân Khanh chỉ . Thấy Kỳ Tiêu gật đầu, cô rẽ đám đông về phía .
“Tên mặt trắng là ai ? Trước đây từng thấy?”
“ cũng quen, hình như chính là cô kéo rách áo của Kỳ công tử sáng nay.”
“Hả? là một kẻ hám sắc, chẳng lẽ Kỳ công tử thích kiểu ?”
…
Dưới sân khấu bàn tán sôi nổi, sân khấu hai như đang ở trong một thế giới khác.
Đợi Vân Khanh đến mặt, Kỳ Tiêu rụt rè đưa tay , hiệu cho cô đỡ.
Là một thế nữ một vạn của Đại Thịnh triều, Vân Khanh từng hầu hạ ai. Trong chốc lát, cô sững .
“Ngẩn gì? Đi thôi.”
Kỳ Tiêu thấy bộ dạng ngơ ngác của cô, trong lòng buồn , cứng rắn đặt tay lên mu bàn tay cô.
“À, .” Cảm nhận sự ấm áp, Vân Khanh hồn, cất bước về phía lầu hai.
Ai ngờ, đến phòng của Kỳ Tiêu, đóng cửa , lập tức hất tay Vân Khanh , như thể cô là thứ gì đó bẩn thỉu.
“Này! Anh ý gì ?”
“Không ý gì, chỉ là tiếp xúc với tên登徒子 nhà ngươi, vấn đề gì ?” Đầu ngón tay Kỳ Tiêu khẽ động, cảm giác cả lòng bàn tay chút tê dại, đặc biệt là chỗ chạm mu bàn tay cô.
Vuốt ve trái tim đang đập loạn nhịp, vô cùng nghi hoặc. Một phụ nữ, thể một đôi tay mịn màng như ? Cảm giác như ngọc dương chi, quả thực khiến yêu thích buông tay.
Sợ mặt, Kỳ Tiêu mới vội vàng buông Vân Khanh .
Tuy nhiên, Vân Khanh tâm tư của , còn tưởng thật sự ghét bỏ, sắc mặt vô cùng khó coi.