Không chút nghi ngờ, nếu hầu thật sự ăn cú đá , e rằng dưỡng thương một thời gian dài.
May mà, hầu của Vân gia theo họ di dời khắp nơi, trải qua bao gian khó, đều luyện vài phần công phu quyền cước.
Chỉ thấy hầu linh hoạt xoay , né cú đá hiểm hóc của Tiêu Sùng An. Ngược là chính đá hụt, lập tức vững, lảo đảo ngã xuống đất.
“A!”
Trong khí vang lên tiếng kêu thảm thiết. Cú ngã của Tiêu Sùng An rõ ràng nhẹ. Người hầu và gác cổng của Vân gia thấy , vội vàng chạy trong, đóng chặt cửa lớn, như thể là một con hồng thủy mãnh thú, sợ vạ lây.
Vẫn là tài xế đưa đến, thấy động tĩnh, vội vàng xuống xe đỡ dậy.
“Nhị thiếu gia, ngài chứ?”
“Ngươi xem giống ?” Tiêu Sùng An trật chân, đau đến nhe răng trợn mắt, “Còn mau đỡ lên xe!”
Trở Tiêu gia, trong nhà chỉ một Tiêu Sùng Nghiệp.
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
Thấy dáng vẻ khập khiễng của Tiêu Sùng An, hiếm khi quan tâm một câu: “Em ?”
“Còn là nhà họ Vân, đúng là quá đáng!”
Thấy cả, Tiêu Sùng An cho rằng chỗ dựa, vội vàng đem những gì trải qua ở Vân gia thêm mắm thêm muối kể .
“Thì là như .” Tiêu Sùng Nghiệp siết chặt thả lỏng nắm tay, “Nhị , em, em đến cửa bái kiến cô Vân, tự nhiên gửi thiệp mời . Trừ , nào cũng đều như , cô Vân nhắm một em. Lại còn tay , quả thật là thất lễ.”
“Anh cả, … bênh ngoài?”
“Anh đây là giúp lý giúp . Em yên tâm, cô Vân nay luôn khoan dung độ lượng. Đợi chân em khỏi, chuẩn quà cáp tử tế, tự đến cửa nhận . Chỉ cần thái độ thành khẩn, cô nhất định sẽ so đo với em .”
“Em còn nhận ?” Tiêu Sùng An chỉ , hoài nghi nhân sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-263.html.]
Sao cảm thấy cả kỳ lạ quá. Rõ ràng đây khi bắt nạt, nhất định sẽ bênh vực, bây giờ bắt cúi đầu.
“Anh còn là ruột của em ?”
“Nói bậy gì thế?” Tiêu Sùng Nghiệp cốc đầu một cái, “Anh cả của em thì là ai.”
Nếu là khác chọc giận Vân Khanh, ít nhất cũng cho trùm bao tải đánh mấy trận, cho kẻ đó hoa tại màu hồng. Chính vì đây là em ruột, tự tự chịu, mới đưa phương án nhận , qua loa cho qua chuyện.
Nói xong, Tiêu Sùng Nghiệp để ý đến nữa, cửa.
Tiêu Sùng An ngẩng đầu trời, cảm thấy thật khổ. Vị tiểu thư họ Vân quả thật thủ đoạn cao tay, cha đối với cô khen ngớt lời thì thôi, ngay cả cả luôn lạnh lùng, cũng đối xử với cô như em gái ruột. Nhị thiếu gia của , ở trong nhà còn địa vị gì nữa.
Tiêu Sùng Nghiệp khỏi cửa, sắc mặt còn vẻ bình tĩnh như lúc nãy, lập tức lái xe về phía Vân gia.
Thằng em hai , đúng là thành công thì ít, thất bại thì nhiều. Trời phù hộ, Vân Khanh千萬 đừng vì chuyện ngu ngốc của nó mà giận cá c.h.é.m thớt vô tội, ví dụ như .
Đến Vân gia, tiến lên gõ cửa. Mở cửa vẫn là hai gác cổng lúc nãy.
Thấy là Tiêu Sùng Nghiệp, hai lập tức đổi sắc mặt.
“A, thì là Tiêu đại thiếu gia, mời ngài .”
Không cần dẫn đường, Tiêu Sùng Nghiệp bước chân như gió, quen đường quen lối về phía sân của Vân Khanh.
Giờ phút , Vân Khanh đang chiếc xích đu trong sân.
Người hầu đang bắt chước biểu cảm và hành động của Tiêu Sùng An lúc nãy, quả thực giống y như đúc, chọc cho Vân Khanh đến nghiêng ngả.
Nụ rạng rỡ như hoa lọt mắt Tiêu Sùng Nghiệp, khiến sững sờ tại chỗ, lâu động tĩnh.
Đột nhiên, chiếc xích đu Vân Khanh chút lỏng .
“Cẩn thận!” Anh dùng hết sức bình sinh, lao như bay qua, lấy đệm đỡ.