Tiêu phu nhân nhớ dáng vẻ của Vân Khanh, nóng lòng bế cháu. Không con của hai đứa sẽ xinh đến nhường nào.
Tiêu Hoa Cùng thì thẳng thắn hơn, nghiêm mặt : “Sùng An, chẳng lẽ con du học ở nước ngoài về, cũng học theo đám văn nhân, theo đuổi cái gọi là tự do yêu đương?”
“Con…” Tiêu Sùng An tới cùng, thừa nhận rằng thật sự nghĩ như . sắc mặt của Tiêu Hoa Cùng và Tiêu Sùng Nghiệp, lời tuyệt đối dám .
“Con, con đương nhiên ý đó. Nếu cả bảo con gặp cô Vân một , con là .”
Xem việc hủy hôn trực tiếp là thể. Tuy nhiên, vẫn thể bắt đầu từ phía cô Vân. Nếu ưa , cả và cha cũng thể ép họ thành .
Nghĩ kế hoạch , Tiêu Sùng An ăn qua loa hai miếng cơm, vội vã lên đường đến Vân gia.
Đến cổng lớn của Vân gia, mới phát hiện, lẽ hiểu lầm điều gì đó.
Vân gia đến Hải Thành bốn năm. Thành phố họ ở đây chiến loạn ngừng, nên mới cầm tín vật của đời , đến đây tìm kiếm sự che chở của Tiêu gia.
Tiêu Sùng An vốn tưởng rằng, Vân gia chắc chắn sa sút nên mới bám chặt lấy hôn sự . Vì , khi họ đến Hải Thành, một nào gặp gỡ nhà họ Vân, thậm chí vì để trốn tránh hôn ước mà du học xa xôi vạn dặm.
Không ngờ, dinh thự của Vân gia trông còn bề thế hơn cả Tiêu gia. Vì mới xây dựng lâu, cột cửa vẫn còn sáng bóng.
Mang theo tâm trạng phức tạp, tiến lên gõ cửa. Một lát , cửa lớn mở , hai gác cổng bước từ bên trong.
“Thưa công tử, ngài việc gì ạ?”
“ là Tiêu Sùng An, mới từ Anh quốc trở về, đặc biệt đến bái kiến.”
“Xin ngài chờ một lát, chúng bẩm báo một tiếng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-262.html.]
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
Nói xong, hai gác cổng đóng cửa lớn .
Điều khiến Tiêu Sùng An, luôn tự cho là trung tâm, cảm thấy vô cùng sỉ nhục. Nghe thấy tên , chẳng lẽ nên vui mừng khôn xiết mà mời ?
Trong sảnh chính, hai em Vân Khanh và Vân Càng đang chơi cờ. Nghe hầu bẩm báo, cả hai hẹn mà cùng nhíu mày.
“Tiêu Sùng An? Sao đến đây?”
“Hắn đến đúng lúc lắm.” Vân Khanh đặt một quân cờ xuống bàn cờ.
“Tên Tiêu Sùng An , nay luôn xem thường nhà chúng . Hôm qua ở bến tàu, nhiều thấy mật với một cô gái. Hôn ước giải trừ, vẫn là của . Dám bẽ mặt như , cho tay.”
Nhìn dáng vẻ tức giận của em gái, Vân Càng cưng chiều : “Được, em thế nào thì cứ thế đó. Cùng lắm thì chúng trùm bao tải đánh một trận cho hả giận.”
“Các đuổi , cứ thiệp mời từ , tiểu thư tiếp.”
“Vâng, thưa tiểu thư.”
Người hầu lĩnh mệnh ngoài, đem nguyên văn lời bẩm báo cho Tiêu Sùng An.
“Cô Vân thật sự như ?” Tiêu Sùng An thật sự kinh ngạc, “Bây giờ là thời đại mới , cô Vân còn bảo thủ như ?”
“A!” Nghe thấy kẻ điều mắt về tiểu thư trong sáng như trăng của nhà như , hầu cũng còn giữ vẻ hòa nhã.
“Tiêu công tử, thứ cho thẳng. Vân gia đến Hải Thành bốn năm, ngài bao giờ đến cửa. Nghĩ đến hôm nay chắc cũng là việc gì đến điện Tam Bảo. Không đến việc gửi thiệp mời theo lễ nghi, còn tay , e rằng là đạo khách. Cũng Tiêu đại thiếu gia là lễ nghĩa như , một em trai như ngài.”
Những lời của hầu thốt , sắc mặt Tiêu Sùng An lập tức sầm xuống. Cả đời ghét nhất là khác so sánh với cả. Bởi vì cũng rõ, cả chỗ nào cũng hơn . một tên hầu mà cũng dám cả gan bẽ mặt , thật là quá xem thường khác.
“Cút!” Tiêu Sùng An lập tức đá một cước, dùng hết mười phần sức lực, trong mắt mang theo vẻ hung tợn.