Xuyên nhanh: Mỹ Nhân Cậy Sủng Mà Kiêu - Chương 260

Cập nhật lúc: 2025-08-28 01:19:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40SymCNlPk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy nhiên, Triệu An ngoài cửa như mắt thần, lập tức Vân Khanh đang ở phòng khách, vội vàng lên tiếng.

“Khanh Khanh, em ở bên trong. Nhân lúc còn giận em, mau đây, chúng cùng về nhà. Nếu , cũng đảm bảo sẽ xảy chuyện gì .”

Nghe thấy giọng của Triệu An, Vân Khanh lập tức hoảng hốt: “Triệu, Triệu An?”

“Bảo bối, là đây, mau mở cửa.”

Dường như lời của mê hoặc, Vân Khanh theo bản năng đến cửa, giơ tay định mở.

“Chờ một chút!”

Điền Dương vội vàng chạy tới ngăn cản cô.

Trong chốc lát, cục diện chút giằng co.

Nhìn vẻ mặt lo lắng của mấy , Vân Khanh rụt rè lên tiếng: “Hay là, cứ để ? Chúng bình tĩnh xuống chuyện.”

Nghe lời , Điền Dương, Tả Dung và Hứa Thiệu đều dùng một ánh mắt “hận sắt thành thép” cô, như thể đang : Không ngờ chị là một lụy tình như , đối xử với chị như thế, mà chị vẫn dứt khoát?

Khương Tuấn thì sắc mặt nặng nề, đang suy nghĩ gì.

Cuối cùng, Vân Khanh vẫn mở cửa.

Ngoài cửa, sắc mặt Triệu An đen đến đáng sợ.

“Rầm—” cô hoảng sợ, theo bản năng đóng cửa .

Sắc mặt Triệu An càng tối sầm hơn.

Một lát , cả nhóm xuống sofa. Vân Khanh co rúm như một con chim cút, như thể sợ chú ý.

Nhìn bộ dạng tiền đồ của cô, Triệu An thở dài, cảm thấy bi ai cho chính .

Xem , cô chính là như , dám dám nhận, ích kỷ, mới nới cũ. thể chứ, một lòng trao trọn cho cô .

Trong sự im lặng, Khương Tuấn là mở lời : “Anh Triệu, nghĩ khi đến, chắc hẳn quyết định .”

.” Sắc mặt Triệu An sầu khổ: “Sự việc đến nước , ý kiến của còn bao nhiêu trọng lượng chứ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-260.html.]

Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép

Nói , tự giễu .

Trừ Vân Khanh, ba còn vẻ mặt ngơ ngác: Chuyện gì ? Vừa còn giương cung bạt kiếm , họ bỏ lỡ điều gì, lập tức hiểu nữa?

“Tuấn , rốt cuộc là chuyện gì ?”

“Các là hỏi cô .” Khương Tuấn trong lòng cũng nén một cục tức, đá quả bóng cho Vân Khanh.

Đối mặt với ánh mắt nghi hoặc của họ, Vân Khanh lúc thể tiếp tục giả vờ rụt rè nữa. Cô nhẹ nhàng giơ tay lên, đầu ngón tay lóe lên một tia sáng, bay đến đầu của Điền Dương và .

Ngay đó, thái dương của mấy đau nhói, những ký ức phong ấn trong đầu ồ ạt kéo về.

Vài giây , họ một nữa mở mắt, sắc mặt phức tạp Vân Khanh.

Vân Khanh chằm chằm đến ngượng ngùng, rụt rè cúi đầu.

“Cái đó, các đừng trách . Không xóa ký ức của các . Nói , vẫn là thu thập những ký ức , nếu các cả đời cũng nhớ .”

Khương Tuấn logic “lý thẳng khí cũng tráng” của cô cho tức : “Ồ, như , chúng còn cảm ơn chị nữa.”

“Cái đó, thì cũng cần .” Vân Khanh xua xua tay, tiếp tục giả vờ chim cút.

Thực cô chính là cố ý. Khi Triệu An xóa ký ức, cô động tay động chân, đó từ từ đặt những ký ức thiếu hụt trong giấc mơ của Khương Tuấn.

Trong mấy , tâm tư tinh tế nhất, nghi hoặc, chắc chắn sẽ tìm tòi cho manh mối.

Sau đó cô đặt cuốn sách tự tay thư viện, cứ như , chắc chắn sẽ liên tưởng đến điều gì đó.

“Cho nên, mục đích của chị là gì?”

Ba vẫn hiểu, tại Vân Khanh tốn công như .

“Chuyện còn rõ ràng ?” Triệu An một bên lạnh, “Cô chán , thèm mấy xác trẻ trung của các . Ngại danh chính ngôn thuận trêu chọc, nên mới để khác chủ động. Hơn nữa, lén lút như , kích thích bao.”

“Thì là như !” Điền Dương và bừng tỉnh đại ngộ, tuyệt vọng Vân Khanh, ảo tưởng về cô tan vỡ.

“Cái đó, đừng khó như .”

Vân Khanh tức giận qua, một tay véo mặt Triệu An.

Loading...