Xuyên nhanh: Mỹ Nhân Cậy Sủng Mà Kiêu - Chương 258

Cập nhật lúc: 2025-08-28 01:19:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40SymCNlPk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Anh, rốt cuộc gì?”

Giọng Vân Khanh dần dần biến mất.

Hai ngày , Khương Tuấn khuôn mặt xa lạ trong phòng quản lý, mặt là một tầng mây mù thể che giấu.

“Anh gì? Quản lý Vân từ chức ?”

“Vâng, đúng .”

Thấy sắc mặt đáng sợ của , quản lý mới cảm thấy lưng lạnh toát.

“Vậy thông tin liên lạc của cô ?”

“Thông tin liên lạc ? Chờ một chút, tìm giúp .” Người quản lý mở quyển sổ bàn .

“Tìm thấy , ở đây, xem .”

Khương Tuấn vội vàng bấm , tuy nhiên, điện thoại chỉ truyền đến giọng máy móc lạnh lùng: “Xin , máy quý khách gọi hiện liên lạc .”

Thất thểu trở về ký túc xá, Điền Dương và vội vàng xông tới.

“Thế nào? Cô ?”

Khương Tuấn bực bội chịu nổi: “Không , điện thoại gọi .”

“Hả? Có thể xảy chuyện gì ?”

“Thật sự thì, chúng chỉ thể tìm thầy Triệu thôi.”

“Dương , chiều nay ngoài với một chuyến. Tối nay chúng cùng tìm Triệu An.”

Trong một căn hộ gần trường, Vân Khanh giường, sợi xích tay, ngửa mặt lên trời cạn lời.

“Hệ thống, ngươi xem Triệu An bệnh ?”

Hệ thống trong gian đang mải mê chụp ảnh: “Khanh Khanh, cô nghiêng qua một chút , góc nhất.”

Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép

“Ngươi lương tâm ? Còn là yêu nhất, thế , ngươi còn tâm trạng chụp ảnh?”

“Ai da, Khanh Khanh đừng giận, qua bao nhiêu thế giới, đây là đầu tiên chứng kiến cảnh ‘phòng tối’, khó tránh khỏi kích động mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-258.html.]

Đối mặt với hành vi kỳ quặc của hệ thống, Vân Khanh tức giận đảo mắt.

Triệu An mới đến trường, cô nghĩ cách khác, thể cứ như thế mãi.

Tên đàn ông ghen tuông , tính chiếm hữu thật sự quá mạnh. Từ ngày đưa cô đến căn phòng , luôn đối với cô như như , thật sự chịu nổi.

Đáng tiếc, dùng loại xích gì, dù cô thử đủ cách cũng mở .

Ngay khi Vân Khanh đang sốt ruột yên, định nhờ hệ thống trực tiếp giúp mở , ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng cạy khóa.

Chẳng lẽ là Triệu An về? Động tác tay cô khựng , co rúm như một con chim cút.

Vài phút , cửa phòng ngủ đột nhiên từ bên ngoài mạnh mẽ đẩy .

Thấy Vân Khanh giam cầm giường, mắt Điền Dương bốc lửa, kìm mà xông tới ôm chặt lấy cô.

“Em chịu khổ !”

Vân Khanh: ?

Cô chịu khổ gì chứ? Mặc dù thể lực của Triệu An , luôn ngừng nghỉ, nhưng là áo đến thì đưa tay, cơm đến thì há miệng, đánh thì đánh, mắng thì mắng, chạy… ờ, cũng thể .

Bị đưa khỏi khu nhà ở của giáo viên, Vân Khanh vẫn còn ngơ ngác. Cô nhớ hiện tại còn với Điền Dương, tại hành động ôm cô của tự nhiên như ?

“Cái đó, bạn học, cứ thả xuống .”

hiểu, tại sợi xích chắc chắn như , thể dễ dàng cắt đứt.

Điền Dương im lặng , chẳng lẽ cô thích Triệu An đến ? Dù những chuyện quá đáng như , vẫn để tâm?

Vừa khi đẩy cửa , thấy những dấu vết ái dày đặc cổ Vân Khanh, ngọn lửa trong lòng lập tức bùng lên, đến ý nghĩ g.i.ế.c cũng .

Sau khi Vân Khanh câu đó, khí trong xe càng thêm nặng nề. Để giảm bớt sự hổ, cô chỉ thể đầu ngoài cửa sổ.

Không thì thôi, giật . Đây căn bản là đường đến trường.

“Bạn học Điền Dương, định đưa ?”

Vẫn là sự im lặng. Tài xế lái xe phía như một gỗ, như thấy những gì xảy ở ghế .

Khoảng nửa giờ , xe mới từ từ dừng . Đã lâu thấy ánh mặt trời, Vân Khanh còn chút quen.

Điền Dương im lặng ôm cô một căn biệt thự. Cửa mở , lầu xuống ba , chính là Khương Tuấn và họ.

Loading...