Lúc trời còn sáng, nhẹ nhàng xuống giường, vò sạch chỗ bẩn ga trải giường, cho máy giặt.
Sáu giờ, ba còn cũng lượt dậy, dọn dẹp xong cùng sân thể dục chạy bộ.
Điền Dương chạy ở phía , nhỏ với Tả Dung phía : “Lạ thật, hôm nay Tuấn chậm như ?”
“Anh Khương hôm qua thương ở chân , chắc là chút ảnh hưởng.”
“Cậu cũng đúng.”
Một lát , phía đột nhiên vang lên tiếng gọi của Hứa Thiệu: “Anh Khương, ? Anh đừng dọa em.”
Tả Dung và Điền Dương lập tức dừng , chạy về phía họ.
“Tiểu Hứa, xảy chuyện gì ?”
Giọng Hứa Thiệu đầy lo lắng: “Vừa chúng đang chạy song song, Khương đột nhiên ngã xuống.”
Nhìn Khương Tuấn môi tái nhợt, ba gấp như kiến bò chảo nóng.
May mắn là, khi cho uống một ít nước, từ từ mở mắt.
“Mình ?”
“Cậu chạy bộ thì đột nhiên ngất xỉu. Bây giờ còn khó chịu ? Cụ thể là triệu chứng gì?”
Không thì cảm giác, Hứa Thiệu hỏi, Khương Tuấn đột nhiên cảm thấy lòng bàn chân truyền đến một cơn đau nhói, bắp chân còn tê.
Anh nhớ vết thương ngày hôm qua, sắc mặt chút ngưng trọng: “Chắc là vết thương chân nhiễm trùng, gây sốt .”
“Cái , như ?” Điền Dương sốt ruột yên, lập tức cõng lên: “Nhanh phòng y tế thôi.”
Tuy nhiên, cả nhóm vội vã đến phòng y tế, phát hiện cửa vẫn mở.
May mắn là buổi sáng tiết học, họ tiếp tục chờ đợi. Ai ngờ chờ mãi, đến hơn 10 giờ, phòng y tế vẫn ai đến.
“Vậy bây giờ? Bây giờ khỏi trường , cứ sốt mãi thế , sức khỏe của Khương chịu nổi.” Hứa Thiệu gấp đến mức sắp .
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
“Chúng hỏi thử các bạn học quen xem, ai đó thuốc dự trữ.” Điền Dương đề nghị.
“Được.” Tả Dung lập tức mở WeChat, gửi tin nhắn xin thuốc trong các nhóm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-240.html.]
Vì Khương Tuấn ngày thường nghiêm túc và trách nhiệm, nên quan hệ của . Tin nhắn của Điền Dương gửi , lập tức nhận phản hồi từ các bạn học.
【Lớp trưởng sốt , nghiêm trọng ?】
【Mình thuốc đau dày, nhưng thuốc hạ sốt.】
【Không , các đến phòng y tế xem ?】
【Thuốc ở phòng y tế của trường đầy đủ, nên thuốc mang đến đây mang về nhà .】
…
Điền Dương trả lời sự quan tâm của các bạn học, thở dài một tiếng: “Bây giờ đây? Xem là quy tắc đang cố tình giở trò. Hôm qua chúng đưa bạn học thương đến vẫn bình thường, hôm nay phòng y tế đóng cửa. Nói cố ý ai tin?”
Hứa Thiệu cũng một bên thở ngắn than dài: “Anh Khương là linh hồn của phòng chúng , tuyệt đối thể xảy chuyện gì .”
“Chờ một chút, nghĩ .” Trong đầu Tả Dung lóe lên một ý: “Các xem, ở chỗ quản lý viên thể thuốc hạ sốt ?”
“Quản lý viên?” Điền Dương và Hứa Thiệu đồng thanh lặp , trong giọng mang theo sự kích động.
, họ nghĩ . Chỗ của Vân Khanh đồ đạc đa dạng, thuốc cũng gì lạ.
Ba , lập tức đỡ Khương Tuấn về phía ký túc xá nam 3.
Vào cổng ký túc xá, họ vẫn thấy bóng dáng của Vân Khanh. So với dì quản lý đây, cô phần lớn thời gian đều ở quầy đăng ký.
Tả Dung tiến lên đến phòng quản lý, nhẹ nhàng gõ hai cái lên cửa.
“Quản lý tỷ tỷ, chị ở đó ?”
“Ai đó.” Vân Khanh lúc còn dậy, dụi dụi mắt, mơ màng bò dậy mở cửa.
Ba bên ngoài đang chờ sốt ruột. Người Khương Tuấn nóng, sốt bao nhiêu độ.
Cửa mở từ bên trong, lộ một bóng mặc đồ ngủ.
Thấy rõ dáng vẻ của cô, mấy đều sững sờ. Ngay cả Khương Tuấn đang tỉnh táo cũng , mắt trợn to, bất động cửa.
“Quản lý tỷ tỷ, chị?”
Tả Dung quả thực thể tin mắt . Chỉ qua một đêm, Vân Khanh một nữa đổi long trời lở đất.
Chỉ thấy vết bớt màu xanh tím mặt cô biến mất, khuôn mặt mịn màng một tì vết, mắt hạnh má đào, môi đỏ răng trắng, gì sánh .