Lời một nữa đ.â.m trúng tim đen của ai đó: “Thích lắm ? Vậy thì quá, xem , cần học hỏi các .”
Lời bình thường, nhưng ở góc độ họ thấy, sự ghen ghét như giòi trong xương, bám chặt lấy Triệu An.
Nói xong, cũng quan tâm Khương Tuấn phản ứng gì, bỏ .
“Lạ thật, các thấy Triệu An lắm ?”
Giường của Hứa Thiệu gần cửa, giường, qua khe hở của rèm cửa thấy hết chuyện.
Từ góc của , động tác, thần thái và giọng điệu của Triệu An đều mang một vẻ trịch thượng, như thể họ chỉ là một đám kiến.
“ cũng thấy lắm.” Khương Tuấn đồng tình với Hứa Thiệu. Chiều nay trong giờ thể dục, phát hiện thái độ của Triệu An kỳ lạ, giống như ý kiến với Điền Dương.
Tuy nhiên, vì tình hình hiện tại đặc biệt, cũng đào sâu điểm . cuộc đối thoại , đoán rằng: Triệu An lẽ chỉ ý kiến với một , mà là đối với cả phòng của họ đều mấy thiện cảm.
Điều thật sự . Cẩn thận nhớ ba năm đại học, họ thể khẳng định, tuyệt đối đắc tội với Triệu An, thì sự thù địch của rốt cuộc từ mà ?
“Anh Khương.” Hứa Thiệu run rẩy giơ tay: “Em một phỏng đoán.”
“Cậu .”
“Các nghĩ, khả năng nào, Triệu An mà chúng gặp là Triệu An thật .”
“Hít—” Ba còn đồng thời hít một lạnh: “Hứa Thiệu, đừng dọa chúng .”
“Em thật.” Vẻ mặt Hứa Thiệu nghiêm túc từng : “Các đấy, em ngày thường thích nhất là xem tiểu thuyết, đặc biệt là loại yếu tố huyền nghi kinh dị. Tình hình của Triệu An giống hệt như miêu tả trong tiểu thuyết.”
Điền Dương thở dài: “ thà rằng chỉ đơn thuần ghét chúng , còn hơn là đối mặt với khả năng .”
Tả Dung đột nhiên nghĩ một chuyện: “Nói mới nhớ, đối với bạn học Triệu An, đây cũng ấn tượng gì nhiều, hình như là từ học kỳ mới dần quen thuộc hơn.”
“Đây chính là điểm thấy kỳ lạ.” Khương Tuấn phóng to nội dung điện thoại: “Các xem, tìm bảng điểm tổng kết đây. Triệu An thế mà luôn giữ thành tích trong top 3 của lớp, nhưng hai năm đầu thật sự mờ nhạt, chút cảm giác tồn tại nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-237.html.]
“Nói thì thật sự kỳ lạ. Vậy chúng nên gì bây giờ?”
“Bây giờ cũng cách nào hơn. Vì chúng bằng chứng chứng minh vấn đề.” Khương Tuấn nhíu mày: “Hiện tại, chỉ thể tự chú ý hơn, nên ở riêng với . Về những chuyện liên quan đến quy tắc, cũng nên bàn luận với .”
“Cũng chỉ thể như thôi.” Ba còn gật đầu đồng ý.
Nói xong, Khương Tuấn liền mở cửa, về phía phòng quản lý.
Mặc dù lời của Triệu An còn đáng tin, nhưng sáng nay Vân Khanh quả thật đến tìm cô. Dù là vì đồ ăn cho mấy ngày tới, cũng thể .
“Cốc cốc—” Vân Khanh thấy tiếng gõ cửa, lập tức bật dậy khỏi Triệu An.
“Anh trong trốn một lát , nhanh lên!”
“Em thấy đến mức thể để khác thấy ?” Cảm nhận sự trống rỗng trong lòng, Triệu An mặt đầy vẻ oán giận.
“Ngoan nào, em đang việc chính. Chụt~” Vân Khanh hôn lên má một cái: “Vậy ?”
Cảm giác ấm áp truyền đến, Triệu An lòng vui như mở hội. Đây là hiếm hoi Khanh Khanh chủ động.
Cậu kiêu ngạo chu môi: “Bên cũng .”
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
Vân Khanh bất đắc dĩ cúi xuống, hôn nhẹ một cái: “Vậy nhé, thật hết cách với .”
Được hôn, Triệu An vui vẻ phòng trong. Vân Khanh lúc mới mở cửa.
“Bạn học Khương Tuấn, cuối cùng cũng đến. chờ đến hoa cũng tàn .”
Bị ánh mắt thẳng thừng của cô chằm chằm, giọng quyến rũ những lời triền miên như , tim Khương Tuấn lập tức đập thình thịch.
“Quản lý Vân, chị, chị đừng như .”
Vân Khanh thấy tai cũng đỏ lên, trong lòng càng thêm hứng thú, trêu chọc một phen.