Anh chuyển ánh mắt về phía Tả Dung và Hứa Thiệu ở cách đó xa: “Hai thể tránh một chút ?”
Tả Dung: “ lúc nãy Điền Dương ôm chúng cũng tránh. Bạn cùng phòng với , kỵ nhất là công bằng.”
Hứa Thiệu: “Dung đúng đó, hơn nữa, chúng cũng học hỏi kinh nghiệm từ các .”
Khương Tuấn: … là cạn lời, mới nãy ai còn vì năm đấu gạo mà khom lưng cơ chứ?
“Cậu nhanh lên ? Đừng lề mề nữa.” Vân Khanh cảm thấy thật sự , lề mề như đàn bà, chẳng chút khí thế nào của sinh viên nam. Xem , đặt mục tiêu cuối cùng thôi.
Khương Tuấn vẻ mặt thiếu kiên nhẫn của cô, hít một thật sâu, hôn lên bên má mịn màng của cô.
Khoảnh khắc môi chạm , cơ thể như điện giật, tê dại tả xiết.
Ai thể cho , tại da mặt con gái thể mịn màng và mềm mại đến ? Còn tỏa hương thơm nhàn nhạt, như một miếng bánh pudding quyến rũ, khiến ăn ăn thêm.
Vân Khanh đột nhiên cảm thấy má chút ẩm ướt. Cẩn thận cảm nhận, thì là Khương Tuấn, kìm mà đưa lưỡi , nếm thử miếng ngon trắng nõn mắt.
Bị cô lườm một cái sắc lẹm, Khương Tuấn như tỉnh mộng, vội vàng buông cô .
“Khụ khụ.” Anh ho nhẹ hai tiếng để che giấu, nóng lan tỏa khắp mặt, kéo dài đến tận cổ.
“Cái đó, là thôi , cần đồ ăn nữa.”
Nói , bỏ chạy.
“Đứng !” Vân Khanh quát lớn: “Địa bàn của há thể để đến thì đến, thì ?”
“…” Khương Tuấn mặt đầy vẻ hổ: “Thật sự xin , đều là của .”
“Nếu là của , đền bù cho .”
“Đền… đền bù thế nào ạ?”
“Rất đơn giản, nụ hôn tính. Chiều nay, khi tan học lập tức đến tìm , chúng thử nữa.”
“Thế e là lắm?”
“Sao, ý kiến với quyết định của ? Hay là, lời đền bù chỉ là lừa gạt thôi?”
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-232.html.]
“Không, , sẽ đến.”
“Vậy thì còn tạm .”
Vân Khanh vốn ưa , nhưng thể kìm mà duỗi lưỡi , chứng tỏ cũng ngây thơ như vẻ bề ngoài. Biết trong xương cốt là một kẻ “ngầm” thì .
Người như , chơi mới thú vị. Vân Khanh vuốt ve chỗ hôn, nở một nụ đầy suy tư.
Tả Dung và Hứa Thiệu chứng kiến hết chuyện, ngây .
Rốt cuộc xảy chuyện gì? Sao Khương Tuấn ? Tại đền bù? Họ hiểu.
Điều duy nhất thể là, quản lý viên mắt, nhiều điểm đáng ngờ.
Hứa Thiệu đắn đo lên tiếng: “Quản lý tỷ tỷ, một chuyện hỏi chị, tiện ?”
“Chuyện gì ? Cậu cứ hỏi .”
“Là thế ,” giọng Hứa Thiệu chút ngập ngừng, lén lùi một bước, như thể Vân Khanh là một con hồng thủy mãnh thú.
“Mặt của chị là , vết bớt hình như nhỏ hơn nhiều.”
“Thì hỏi chuyện .” Mắt Vân Khanh lóe lên, cô nhẹ nhàng vuốt ve nửa bên mặt của : “Gần đây một phương thuốc cổ truyền, là thể chữa khỏi mặt của , nên thử xem, ngờ thật sự hiệu quả.”
“Phương thuốc cổ truyền?” Hứa Thiệu lẩm bẩm lặp .
Có phương thuốc cổ truyền nào thể khiến đổi lớn như chỉ trong một đêm? Không chỉ vết bớt nhỏ nhiều, da mặt cũng trở nên trắng nõn như ngọc, đến lỗ chân lông cũng thấy.
Một luồng lạnh dâng lên trong lòng hai , họ dám ở thêm nữa.
“Quản lý tỷ tỷ, chúng em học đây, chị nghỉ ngơi tiếp .”
“Được.” Vân Khanh ném cho họ một cái quyến rũ: “Có rảnh đến chơi với tỷ tỷ nhé, thích nhất là chơi cùng trẻ tuổi.”
Người trẻ tuổi? Tả Dung thầm nhẩm mấy chữ trong đầu. Rõ ràng chị quản lý Vân trông còn trẻ hơn họ, tại lời như thể cùng thế hệ.
Sau khi hai vội vàng cáo từ, Vân Khanh xuống bàn, ăn bữa sáng thịnh soạn của .
“Khanh Khanh, cô dọa họ gì, lỡ họ đến nữa thì ?”