Xuyên nhanh: Mỹ Nhân Cậy Sủng Mà Kiêu - Chương 231

Cập nhật lúc: 2025-08-28 01:00:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6pnusGzWm9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Thiệu kinh ngạc họ: “Anh Khương, Dương , hai thật sự định bán thể để đổi lấy đồ ăn đấy chứ?”

Điền Dương từ từ nhắm mắt , trong lòng quyết tâm. Khi mở mắt nữa, ánh mắt tràn đầy sự kiên định.

Hành động tiếp theo của quả thực khiến Hứa Thiệu và Tả Dung rớt cằm.

Chỉ thấy vơ lấy một chiếc túi ni lông bên cạnh, lượt nhét những túi bánh mì sandwich tầng thứ ba .

“Một, hai, ba, bốn, năm…” Tả Dung và Hứa Thiệu bất giác đếm theo, miệng há to mãi khép .

Một lúc lâu , hai mới hồn khỏi cơn sốc, kìm mà hướng ánh mắt khâm phục về phía Điền Dương: “Dương , thật ngờ, mới là dũng sĩ thực thụ.”

“Hai đừng nhảm nữa. Với tình hình hôm nay, thà hy sinh một chút trong sạch, cũng đến nhà ăn ăn gì nữa. Ai sẽ ăn cái gì?”

.” Khương Tuấn vuốt ve dòng chữ đáy hộp mì gói, với họ: “Đây mới là ngày thứ hai, nhà ăn một quầy ô nhiễm. Mấy ngày tới, tình hình chỉ càng ngày càng nghiêm trọng. Chỉ cần vi phạm quy tắc, sẽ biến thành nguyên liệu nấu ăn của ngày hôm . Đến lúc đó dù chúng đổi, e rằng ở đây cũng còn nhiều đồ ăn.”

“Cái , thể nào, nghiêm trọng như các ?”

“Tin tùy .” Khương Tuấn ném câu đó, cũng cầm một chiếc túi ni lông đựng đồ ăn, chọn mì gói.

“Quản lý tỷ tỷ, vẫn hỏi, chị tên là gì ạ?”

“Vân Khanh, tên Vân Khanh.”

“Tên , hợp với chị.”

“Cảm ơn.” Vân Khanh e thẹn đỏ mặt, cầm lấy hộp lẩu tự sôi ở phía .

“Nếu chịu trao đổi với , còn khéo ăn như , cái coi như tặng cho .”

Ba còn mắt sắp rớt ngoài. Họ rõ ràng cũng ngọt miệng, một câu tỷ tỷ, hai câu tỷ tỷ, chỉ cho mỗi Khương Tuấn? Chẳng lẽ chỉ vì hỏi tên quản lý?

Câu trả lời cho câu hỏi , họ định sẵn là thể .

Đợi Khương Tuấn lấy xong đồ ăn của , Vân Khanh liền vẫy tay với Điền Dương và : “Hai ai ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-231.html.]

.” Điền Dương về phía cô: “Chỉ cần ôm chị là ?”

“Ừ ừ.” Vân Khanh vẻ mặt đầy mong đợi, sắp kìm nữa .

Cơ bắp của sờ đúng là tồi, cô sớm cảm nhận một cách chân thực.

Điền Dương mặt cô, dang rộng vòng tay.

Vân Khanh chút khách sáo mà lao lòng , vùi đầu ngực, cảm nhận những thớ cơ săn chắc, trong lòng thỏa mãn thở dài một tiếng: Quả nhiên, sinh viên nam yêu thể thao mới là chân ái.

Tuy nhiên, cái ôm kéo dài đến mười phút.

Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép

Điền Dương vẫn giữ tay một cách lịch sự, cánh tay nâng đến tê dại, cẩn thận hỏi: “Được ạ? Quản lý tỷ tỷ, chúng 10 giờ còn tiết, e là sẽ muộn.”

“Khụ khụ.” Vân Khanh chút hổ buông tay, lâu lắm cảm nhận dương khí trong sạch như , cô chút kiểm soát bản tính của .

“Được , .” Cô đồng hồ tường, với Điền Dương: “Một cái ôm là một phút, quên xem giờ, hình như cầm tám cái bánh mì, bù thêm hai cái nữa .”

“Cảm ơn quản lý tỷ tỷ.” Điền Dương lấy đồ kệ, nhanh chóng chuồn .

Trời mới , nén khổ sở đến mức nào.

Vốn tưởng chỉ là vài cái ôm bình thường, nhắm mắt mở mắt là qua, ai ngờ phản ứng.

Chị quản lý Vân , trông nhỏ nhắn gầy gò, ôm là chỗ nào cần đều . Cơ thể còn tỏa một mùi hương kỳ lạ, ngừng chui mũi , khiến cả khí huyết dâng trào, suýt nữa thì mặt ngay tại chỗ.

“May quá, may quá!” Điền Dương nghĩ mà lòng còn sợ hãi, vỗ ngực. May mà tối qua giải tỏa trong mơ, nếu thật dám tưởng tượng sẽ xảy chuyện gì. Bạn cùng phòng đều ở đó, còn thế nào?

Lúc , khí trong phòng quản lý cũng vô cùng hổ.

Khương Tuấn tuy sớm tự thuyết phục , nhưng mặt Vân Khanh, vẫn chần chừ, lâu dám hôn xuống.

“Cậu gì thế? Nhanh lên ?”

Vân Khanh mở to mắt, thiếu kiên nhẫn thúc giục: “Cậu rốt cuộc thơm ? Không thì thôi.”

Khương Tuấn ngượng ngùng gãi gãi đầu: “, nên thơm ? Với …”

Loading...