“Đồ ăn?” Nghe hai chữ , mặt Vân Khanh lộ vẻ đầy ẩn ý.
“Tại đến nhà ăn? Đồ ăn ở đó bổ dưỡng ngon miệng.”
Bổ dưỡng ngon miệng? Nghĩ đến cảnh tượng thấy ở nhà ăn, khóe miệng Điền Dương co giật, nên đáp thế nào.
“Tỷ tỷ, chị đấy, đồ ăn ngon đến mấy cũng ngày ăn ngán. Lâu dần, chúng ăn một ít đồ ăn vặt, như mì gói, que cay chẳng hạn.”
“Vậy thì các thể đến siêu thị của trường, đồ ăn ở chỗ các e là mua nổi .”
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
Vô nghĩa! Bốn sắc mặt tối sầm. Siêu thị đều đóng cửa ? Nếu còn mở, họ đến nông nỗi .
“Tỷ tỷ, chị thương chúng em , chúng em tiền, thể trả chị gấp đôi giá thị trường.”
Điền Dương nén sự hổ, níu lấy góc áo Vân Khanh nũng.
Ba còn kinh ngạc . Họ bao giờ ngờ rằng, “bking” (vua tỏ vẻ) trong phòng một mặt như thế , thật là mở mang tầm mắt.
Ai ngờ, quản lý trông đến hai mươi tuổi mắt tỏ hưởng thụ.
“Các đây , xem giá cả của mấy thứ , mua nữa.”
Vào phòng quản lý, Khương Tuấn và cảm thấy sức tưởng tượng của vẫn còn quá hạn hẹp.
Từ ngoài cửa sổ , nơi ít nhất cũng rộng bằng năm phòng ký túc xá sinh viên. thực tế, còn xa hơn thế. Toàn bộ diện tích của một dãy ký túc xá phía tây đều trọn bên trong.
Phòng tắm, phòng ngủ, phòng đồ, phòng khách, phòng sách, thiếu thứ gì. Trên những chiếc kệ bằng gỗ hoàng hoa lê, bày đầy đủ các loại đồ ăn: đồ uống, sữa, mì gói, bánh mì nướng, cơm tự sôi, lẩu tự sôi, que cay, sô cô la…
Chủng loại đa dạng, bao bì sang trọng, so với siêu thị của trường chỉ hơn chứ kém, nhưng mà…
“Các xem, mặt của đồ ăn hình như dán nhãn.”
Khương Tuấn phát hiện điều đáy một hộp mì gói, vội vàng nhắc nhở .
Anh lật nhãn , đó chỉ hai chữ: Thơm má.
“Hả, đây là ý gì?”
Tả Dung khó hiểu, tiện tay cầm một hộp cơm tự sôi lên, chỉ thấy đáy cũng hai chữ: Hôn môi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-230.html.]
“Cái , là ý mặt chữ chứ?”
“Để xem.” Điền Dương cầm một hộp sữa và một túi bánh mì sandwich, đó lượt là Nắm tay và Ôm.
Trong chốc lát, bốn .
Họ đều là con trai, còn độc từ trong trứng nước, chuyện lắm. Lỡ bạn học , chẳng là mất hết tiết tháo cuối đời ?
“Thế nào? Các suy nghĩ xong ? Còn mua đồ ở chỗ nữa ?”
Vân Khanh thấy liền thúc giục.
“Tỷ tỷ, thế lắm ạ.” Hứa Thiệu đỏ mặt trả lời: “Chúng em đều là trai thẳng, thể chuyện như .”
“Hả?” Vân Khanh nghiêng đầu: “Cậu hiểu lầm gì , các với , mà là với .”
“Với chị?” Phòng quản lý vang lên những tiếng kêu thể tin nổi.
“Sao? Các ? Hay là chê ?”
“Không , chị hiểu lầm , chúng em tuyệt đối ý đó.”
Giọng Vân Khanh vui, khiến bốn hoảng sợ, vội vàng lắc đầu.
“Tỷ tỷ, chúng em chỉ chút thắc mắc, tại chị đưa điều kiện như ?”
Thấy họ thật sự kỳ thị ngoại hình của , sắc mặt Vân Khanh mới dần dịu .
“Rất đơn giản, các thấy vết bớt mặt chứ?”
“Vâng.”
“Vì vết bớt xí , ai chịu chơi cùng , càng đừng đến yêu đương. là một cô gái, vẫn khao khát tình yêu. Cho nên mới còn trẻ đến Đại học Thanh Dương quản lý viên, mục đích là để mỗi ngày đều thể thấy những cơ thể trẻ trung, điều đó sẽ cảm giác thỏa mãn.”
Khương Tuấn, Điền Dương, Tả Dung, Hứa Thiệu: … Chị đúng là thẳng thắn chút kiêng dè.
Sự thẳng thắn của Vân Khanh khiến họ gì.
Tả Dung đặt hộp cơm tự sôi trong tay xuống, cảm thấy đói một ngày cũng chuyện gì to tát.
Ngược là Khương Tuấn và Điền Dương, lâu gì, cũng đặt đồ trong tay xuống.