Xuyên nhanh: Mỹ Nhân Cậy Sủng Mà Kiêu - Chương 228

Cập nhật lúc: 2025-08-28 01:00:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fTjxREp2d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lấy xem, thì là bạn gái gọi cho .

“Anh Dương, còn tới?”

À, đúng , hôm nay hẹn Vân Khanh xem phim.

“Anh đến đón em ngay đây.”

Điền Dương vội vàng lên xe, phóng ngoài trường.

Đối diện trường, một cô gái mặc váy trắng bên cột đèn giao thông, vui mừng vẫy tay về phía Điền Dương.

Điền Dương dừng xe bên cạnh cô: “Lên , cho vững.”

Vân Khanh ở ghế , vòng tay ôm lấy eo , bàn tay nhỏ trắng nõn yên phận mà sờ soạng cơ bụng săn chắc.

“Đừng nghịch nữa.” Điền Dương sờ đến lửa bốc lên: “Em mà còn sờ nữa, dám đảm bảo sẽ xảy chuyện gì .”

“Không, em cứ sờ đấy. Đừng dọa em, dạo lạnh nhạt với như , coi như là đền bù , đừng keo kiệt thế chứ!”

Nghe Vân Khanh nũng nịu ngọt ngào, Điền Dương cảm thấy ngọn lửa trong càng lúc càng bùng cháy. Nếu cô nhóc đền bù, thì đền bù cho cô thật .

Quyết tâm trong lòng, khởi động xe, phóng về phía khách sạn gần đó.

Đăng ký một phòng giường lớn, bước , Vân Khanh đè xuống .

“A!” Tiếng kêu kinh ngạc chặn , nhiệt độ trong phòng dần tăng lên. Chỉ một lát , quần áo của hai vương vãi khắp nơi.

Nhịp tim đập dồn dập, cảm giác mềm mại như ngọc ngừng kích thích dây thần kinh của Điền Dương, tăng nhanh tốc độ…

Khi tỉnh , Điền Dương cảm thấy lòng trống rỗng, vẫn còn chìm đắm trong giấc mơ hoang đường đêm qua thoát .

Phòng quản lý cách đó xa, bàn đặt một cuộn giấy ăn, đó vài vệt m.á.u lấm tấm.

Vân Khanh vươn vai, dậy khỏi giường. Giờ phút , cô đeo kính, vết bớt mặt thể thấy rõ.

Chỉ là, sắc mặt cô hơn hôm qua nhiều. Trừ những chỗ vết bớt che phủ, phần da còn trắng như sứ, ánh lên vẻ hồng hào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-228.html.]

Đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên, tạo thành một đường cong nhỏ, quyến rũ mê , như một yêu quái trong phim ảnh hút no m.á.u tươi.

Hệ thống ung dung vẫy đuôi, bộ dạng xuân sắc phơi phới của cô, vui vẻ : “Thật kỳ diệu, dương khí của trai tân quả nhiên tác dụng. Tuy thể khôi phục dung mạo thật của cô, nhưng trông cũng rạng rỡ hẳn lên.”

Vân Khanh đến bàn trang điểm xuống, soi gương tự ngắm: “Quả thật hiệu quả, tiếc là, mỗi ngày chỉ thể mộng của một .”

Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép

Hệ thống đảo mắt, hì hì: “Với mức độ chân thực của giấc mơ, nếu chỉ một , cô chịu nổi ?”

Vân Khanh liếc xéo nó, vẻ quyến rũ lan tỏa: “Cậu đừng quên, phận hiện tại của là gì. Chỉ là mấy tên sinh viên quèn, còn là trai tân, thì bản lĩnh gì to tát chứ?”

Sáu giờ, đồng hồ báo thức của phòng 110 đúng giờ vang lên.

Khương Tuấn là đầu tiên xuống giường rửa mặt, đó định xem thời khóa biểu đổi .

“Ủa? Đây là cái gì?”

Khi ánh mắt lướt qua, thấy một mảnh giấy nhỏ khe cửa.

“Cái gì, cái gì?” Lúc , ba còn cũng tỉnh, ai nấy đều tò mò伸長 cổ.

Khương Tuấn: “Ở chỗ con mèo hôm qua ở, để một tờ giấy.”

“Tờ giấy? Trên đó ?”

xem, các mau dậy , chúng cùng xem.”

“Được.”

Con trai dọn dẹp thường nhanh, vốc nước rửa mặt qua loa, đánh răng, vuốt tóc vài cái là xong.

Sáu giờ rưỡi, bốn quần áo xong, quây quần bên , quan sát tờ giấy trong tay Khương Tuấn.

“Đây là một lời nguyền gì đó chứ? Kiểu như nhận gì đó, sẽ c.h.ế.t .”

“Sao thể?” Điền Dương lập tức tỏ vẻ tin: “Tối qua cho nó uống máu, xét về tình về lý, con mèo đó nên hại chúng chứ.”

“Đừng tự dọa nữa, thấy, tờ giấy khi là một manh mối nào đó để qua màn cũng nên.”

Khương Tuấn nhiều, mà trực tiếp mở tờ giấy .

Loading...