Trong giờ học thể tiến hành kiểm tra đột xuất bất cứ lúc nào, qua bài kiểm tra sẽ xử lý vì vi phạm quy định.
Thức ăn trong nhà ăn lãng phí, ăn hết thể cho mèo hoang trong trường ăn.
Mèo hoang màu đen ăn cơm thừa, trong trường mèo hoang màu trắng.
Nếu gặp mèo hoang màu trắng, xin hãy cho nó ăn tương cà của bạn.
Quản lý viên sẽ kiểm tra phòng 10 giờ mỗi tối, ký túc xá đạt tiêu chuẩn sẽ ‘xóa sổ’.
Văn phòng hiệu trưởng là nơi tuyệt đối an , sinh viên gặp nguy hiểm thể đến đó để xin giúp đỡ.
Thư viện buổi tối là an , nhưng ồn, nếu sẽ xử lý vì vi phạm quy định.】
Ký túc xá 110, tòa Nam 3.
“Vãi! Thằng điên nào gửi trò đùa dai nhóm ?”
Điền Dương đang ở giường gần cửa sổ bật dậy.
“Để thì nó no đòn.”
“Gì thế?” Tả Dung giường bên cạnh chơi xong một ván game, tháo tai tò mò hỏi.
“Cậu tự xem , ngay trong nhóm lớp , thằng dở nào gửi, coi chúng là con nít chắc.”
Các nhóm chat của Đại học Thanh Dương chia theo chuyên ngành. Ngành Khoa học máy tính lượng sinh viên đông nhất, chia thành ba nhóm lớn. Mấy phòng 110 đều ở lớp 1, trong nhóm hơn 300 .
“Trong nhóm gì tin nào .” Tả Dung xem xong tin nhắn, phát hiện trò đùa dai mà Điền Dương .
“Cậu xem kỹ .”
“Ủa? WeChat nhóm 2000 từ khi nào thế, ?”
Nghe Tả Dung , hai còn cũng tò mò mở WeChat .
“Vãi! Thật .”
Chỉ thấy WeChat của họ đều đột nhiên xuất hiện một nhóm chat mới, tên là “Ký túc xá Nam 3”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-224.html.]
Ảnh đại diện của chủ nhóm là một con mèo trắng, đôi mắt xanh biếc mở to, trông chút rợn .
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
“Khương Tuấn, tòa nhà của chúng tổng cộng hai ngàn ?”
Khương Tuấn là lớp trưởng lớp 1, đồng thời cũng là trưởng phòng 110. Anh thường xuyên nộp các loại báo cáo nên khá rành về những chuyện .
“Để tính xem, tòa 3 tổng cộng 26 tầng, tầng thượng để chứa đồ, còn 25 tầng, mỗi tầng 20 phòng, mỗi phòng 4 , đúng là hai ngàn .”
Trên chiếc giường cạnh cửa , Hứa Thiệu ôm chặt lấy : “Vãi, các đừng dọa , nổi hết da gà đây .”
“Ai dọa chứ, tin nhắn do trong phòng gửi. Việc cấp bách bây giờ là ngoài xem xét tình hình, lỡ như trò đùa dai thì toi.”
“Khương Tuấn đúng, để cho chắc, chúng cùng ngoài .”
Bốn rủ khỏi phòng. Khi ngang qua phòng quản lý ở tầng một, tất cả đều bất giác dừng bước.
Nhìn qua cửa sổ, căn phòng quản lý vốn dĩ đơn sơ giờ đây trở nên cực kỳ rộng lớn.
Tủ lạnh, máy giặt, kệ đồ ăn vặt, máy bán hàng tự động, robot hút bụi, ghế mát xa…, thiếu thứ gì.
Một quản lý viên trẻ tuổi đeo kính gọng phẳng đang lưng về phía họ, ghế mát xa, nhai khoai tây chiên giòn rụm.
“Khoan , dì quản lý ký túc xá trường , đãi ngộ thế ?”
“Mấy thứ , chẳng ấn tượng gì cả. Mà nghĩ cũng là thể nào, căn phòng to gấp năm phòng , tiện nghi bên trong còn đầy đủ hơn cả phòng tổng thống trong khách sạn, thể chứ.”
“Sao thể? Biết dì quản lý là nhà ô dù thì .”
Nói thì , nhưng ai cũng điều gần như thể. Dù ô dù to đến , cũng thể tự dưng biến một phòng ở của nhân viên thành thế .
Cả bốn đều mang vẻ mặt hoài nghi nhân sinh. Giờ phút , họ hiểu rõ rằng, ngôi trường họ đang ở, lẽ còn là nơi họ quen thuộc nữa.
Ra khỏi ký túc xá, chẳng ai còn tâm trạng chuyện.
Nhớ những quy tắc , họ bắt đầu nghiêm túc quan sát sự đổi của khuôn viên trường.
Các bạn học đường đều vội vã, vẻ mặt một còn hết bàng hoàng.
Khương Tuấn và Điền Dương , cùng lúc về phía nhà ăn.
Đại học Thanh Dương ba nhà ăn, nhà ăn hai là nơi gần tòa 3 nhất.