Vân Khanh co rúm , vệt hồng mặt mãi tan, bắp chân lộ ửng một màu hồng nhạt, chiếc cổ thon dài là hai vết dâu tây ẩn hiện, lặng lẽ thể hiện sự ái .
Bước chân Chu Tư Năm lảo đảo thang máy, run rẩy mở cửa phòng.
Trong phòng tối om, ai bật đèn. Chỉ một lát , trong bóng tối vang lên tiếng thở dốc nặng nề, cùng với tiếng rên rỉ yêu kiều khe khẽ.
Tại nhà họ Chu, bà Bạch Hiểu Hà tiếng tút dài trong điện thoại, chìm suy tư.
Thằng con trai đáng tin . Mới nãy còn nhắn tin WeChat, là lấy cớ bà mời Vân Khanh đến nhà chơi, bảo hai bà cháu đừng ngủ , để tránh lộ.
Người mãi đến thì thôi, bây giờ đến điện thoại cũng máy.
Chu Vân Nam sofa ngủ gật, bàn tay mũm mĩm dụi mắt, mếu máo tủi : “Bà nội, con buồn ngủ quá~”
“Ôi cháu ngoan của bà, bà đưa con ngủ ngay đây. Đều tại ông bố vô dụng của con, hại hai bà cháu chờ công cốc, còn thì chơi bời. Đợi con về nhà, để con trị tội nó cho chúng .”
“Vâng ạ, ạ! mà bà ơi, thật sự sẽ về ạ?”
“Tất nhiên . Tiểu Nam tin tưởng, yêu con nhất, và cả bố con nữa, trong lòng , dù cũng chiếm một vị trí nhỏ.”
“Vâng, con tin ạ. Bố cũng luôn như .”
“ , con chỉ là ham chơi một chút thôi, cuối cùng vẫn sẽ trở về ngôi nhà . Việc chúng cần là kiên nhẫn chờ đợi. Tục ngữ , lãng tử đầu vàng đổi, chính là đạo lý .”
…
Ngày hôm , Vân Khanh mở mắt.
Nhìn thấy Chu Tư Năm bên cạnh, mặt cô khỏi ửng hồng. Lưng cô bây giờ vẫn còn đau, đều tại tên đầu sỏ .
Bị ánh mắt oán giận chằm chằm, Chu Tư Năm cũng nhanh chóng tỉnh .
Bốn mắt , mặt đỏ bừng. Hồi tưởng chuyện đêm qua, cảm thấy ngọt ngào vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-221.html.]
Trước đây, bao giờ nghĩ rằng, một ngày, còn thể mật khăng khít với yêu.
Vốn tưởng rằng, duyên phận giữa họ sớm cạn, dù với cũng chỉ là vì con cái mà chắp vá, nhiều nhất là sống cả đời tương kính như tân.
Không ngờ, ông trời hậu đãi đến , Vân Khanh thế mà thật sự vẫn còn vương vấn tình cũ với .
Giây phút đó, tin rằng, ba năm cô , nhất định là nỗi khổ tâm.
Thậm chí, cô còn gọi là Tư Năm.
Sự việc đến nước , còn gì thể buông bỏ? Cô chỉ phạm một sai lầm mà phụ nữ nào đời cũng thể mắc , cứ níu chặt buông thì ý nghĩa gì, chỉ tổ tăng thêm hiềm khích, ngược còn thể tạo cơ hội cho những kẻ lòng xa khác xen .
Huống chi, Vân Khanh bây giờ nhận thức sâu sắc sai lầm của , thậm chí còn so đo chuyện ngày ngấm ngầm chia rẽ cô với khác. Điều chẳng chứng minh mới là quan trọng nhất của cô, còn những khác chỉ là gia vị nhất thời thôi ?
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
Cô bao dung như , yêu như , cũng nên một chồng hiền huệ, thể ghen tuông vớ vẩn nữa.
Dựa nguyên tắc đó, Chu Tư Năm nhanh nhẹn rời giường phục vụ Vân Khanh rửa mặt, tự tay một bữa sáng đầy đủ sắc hương vị.
Sau khi cùng Vân Khanh ăn xong, chân thành tỏ bày một phen, cũng đem suy nghĩ của phân tích sót một chữ.
Vân Khanh xong vô cùng chấn động, kìm mà nước mắt lưng tròng, cảm động : “Lấy chồng như thế, vợ còn cầu gì hơn!”
Tiếp đó, Chu Tư Năm thuận thế đề nghị: “Khanh Khanh, chọn ngày bằng gặp ngày, hôm nay chúng đăng ký kết hôn luôn , để Vân Nam từ nay còn ghen tị với cha khác nữa.”
Mặc dù hiểu hai chuyện liên quan gì đến , nhưng Vân Khanh suy nghĩ một chút, vẫn đồng ý.
Buổi chiều, bà Bạch Hiểu Hà đưa Chu Vân Nam từ nhà trẻ về, thì thấy thằng con trai quý tử đang lục tung nhà cửa.
“Con đang gì đấy?”
“Tìm sổ hộ khẩu ạ.”
“Sổ hộ khẩu? Cần cái đó gì?”
“Để đăng ký kết hôn chứ ạ.”