Vân Khanh thêm gì nữa, ai mà thích khác khen ngợi? Hơn nữa, cô cũng là mà tự .
Vì , cô gật đầu, vui vẻ chấp nhận lời tán dương của chuyên gia tạo hình.
Một giờ , Vân Khanh mặc lễ phục bước khỏi phòng.
Những giúp việc trong nhà họ Dụ thấy cô đều sững sờ, chìm đắm trong vẻ kinh diễm của cô mà thể thoát .
Chuyên gia tạo hình cũng trang điểm quá đậm mặt cô, mà chỉ dựa những đường nét vốn để tô điểm nhẹ nhàng.
Màu môi nhàn nhạt giờ đây óng ánh một lớp nước, gò má ửng hồng phảng phất như như tạo thêm cảm giác e lệ, cả cô ánh nắng chiếu , toát lên một vẻ trong suốt, thanh thuần.
Dụ Hành thờ ơ trong phòng khách, ánh mắt chăm chú mắt cá chân trắng nõn của cô, dần trở nên sâu thẳm.
Nhìn thấy sofa, Vân Khanh giật .
“Sao hôm nay tan sớm ? Có nghiêm túc việc ?”
Dụ Hành thầm trong lòng, đúng là cô nàng ham tiền, sợ kinh doanh giá cổ phiếu của Dụ thị sụt giảm.
Bỗng nhiên, trong đầu lóe lên một ý, trêu chọc cô một chút.
“Khụ khụ, chị dâu, em nghiêm túc việc, chỉ là gần đây ngành sản xuất đang trong thời kỳ khó khăn, thật sự nhiều việc để bận rộn.”
“Cậu gì? Sao như ? Sao cho chị sớm hơn?”
Giọng Vân Khanh đột nhiên cao lên, mang theo sự thể tin nổi.
“Nói cho chị thì ích gì ? Chỉ tổ thêm phiền não.”
Vân Khanh chau mày: “Trong mắt , chị là vô dụng như ?”
“Đương nhiên là .” Dụ Hành giơ tay đầu hàng: “Em chỉ cảm thấy chuyện nhỏ nhặt cần phiền chị.”
“Hừ!” Vân Khanh tức giận chống nạnh: “Đây mà là chuyện nhỏ ? Công việc của liên quan đến tiền hoa hồng của chị, chị thể tiền tiêu hết đều phụ thuộc , xem cần thiết ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-212.html.]
Dụ Hành chính là thích bộ dạng tham tiền của cô, và cả dáng vẻ tác động cảm xúc. Lo rằng trêu thêm nữa sẽ thật sự chọc giận cô, vội vàng : “Em đùa chị thôi, Dụ thị hiện tại vẫn đang .”
“Thật ?” Vân Khanh mở to đôi mắt đen láy, nửa tin nửa ngờ: “Sao chị tin lắm nhỉ?”
“Đương nhiên là thật, tin chị hỏi quản gia .”
Quản gia một bên, thấy những hành vi bất thường của Dụ Hành đối với Vân Khanh, trong lòng giật thót: “Thưa phu nhân, nhị thiếu gia sai, Dụ thị thật sự vấn đề gì.”
“Vậy thì .” Vân Khanh tạm thời thở phào nhẹ nhõm.
Ngày cô nhẫn nhục chịu đựng, chọn sắp c.h.ế.t là Dụ Hòa, chẳng là vì “thăng quan phát tài, chồng chết” . Bây giờ mới thực hiện một bước, nếu cổ phần của Dụ thị thể bảo đảm cho cô nửa đời vinh hoa phú quý, thì ba năm qua của cô chẳng là công cốc ? Điều thể .
Tuy nhiên, dù Dụ Hành là đùa, nhưng vẫn gieo lòng Vân Khanh một mầm mống bất an.
Lỡ như, lỡ như Dụ thị thật sự sụp đổ, cô đây?
Bỗng nhiên, một hình bóng quen thuộc hiện lên trong đầu cô. Có lẽ, cô nên chuẩn sẵn phương án B.
“Vân Khanh, chị đang nghĩ gì ?” Thấy cô nửa ngày gì, Dụ Hành nhịn hỏi.
“Không gì.” Vân Khanh hồn: “Chị dự tiệc, tối nay thể sẽ về muộn một chút.”
“Em đưa chị .” Dụ Hành cũng dậy.
“Không cần .” Vân Khanh dừng bước: “Cậu cứ nghỉ ngơi , kết hợp việc và nghỉ ngơi, việc cho .”
Dụ Hành bất đắc dĩ : “Yên tâm , chậm trễ chuyện gì .”
Đùa , thể để Vân Khanh một dự tiệc . Trợ lý điều tra, khách sạn Tinh Tú tối nay thừa kế của tập đoàn Tiết thị ở thành phố Thanh Dương bao trọn.
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
Cậu còn tra , Tiết Gia Ngọc và Vân Khanh nghiệp cùng một trường đại học, còn cùng khóa.
Như , sự việc quá rõ ràng.
Đơn giản là đàn ông , cũng cùng tâm tư với , ý của Tuý Ông ở rượu.