Xuyên nhanh: Mỹ Nhân Cậy Sủng Mà Kiêu - Chương 209

Cập nhật lúc: 2025-08-27 15:44:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fTjxREp2d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vậy thì em yên tâm .” Vân Khanh thở phào nhẹ nhõm: “Em còn lo sẽ thích em đấy.”

“Anh? Thích em? Sao thể.” Chu Tư Năm chỉ , chỉ Vân Khanh, vẻ mặt như thể “em đang đùa đấy ”.

Vân Khanh vuốt tóc, nháy mắt với : “Sao thể, em xinh thế , theo đuổi em thể xếp hàng từ cổng trường đến phố thương mại. Anh cũng chỉ là một phàm, say mê nhan sắc của em cũng là chuyện thường tình thôi.”

Chu Tư Năm há hốc miệng, ngờ đời tự luyến đến .

khuôn mặt xinh tuyệt trần của Vân Khanh, phản bác thế nào.

Thôi , thể thừa nhận, cô quả thật vốn liếng để tự tin.

em xinh thì liên quan gì đến , loại nông cạn, chỉ mặt mà thích một .”

“Vậy ?” Vân Khanh đột nhiên nhón chân gần. Lúc , cách giữa hai chỉ còn một nắm tay, thở ấm áp phả mặt Chu Tư Năm, hương đào thoang thoảng khiến chút mê man.

“Em uống rượu ?”

“Đâu , hỏi ?” Vân Khanh lùi một bước, mặt lộ vẻ khó hiểu.

Hương thơm ngọt ngào trong khí tan , Chu Tư Năm lòng dâng lên chút mất mát.

“Chắc là cảm giác nhầm. Lên xe , hôm nay nhất định gặp em.”

“Được thôi.” Vân Khanh nhanh chóng gạt bỏ đoạn nhạc đệm , nghĩ cách đối phó với sự quản thúc của dì Bạch.

Chu Tư Năm giúp cô đội mũ bảo hiểm, bảo cô bám chặt , phóng xe máy điện .

Đến nhà họ Chu, Chu Tư Năm lờ ánh mắt cầu xin của Vân Khanh, đem chuyện cô yêu đương kể hết cho bà Bạch Hiểu Hà.

“Cái gì, ba ?” Dù từng trải, bà Bạch Hiểu Hà cũng ngờ, đại học đầy một tháng, Vân Khanh ba bạn trai.

Chu Tư Năm cũng kinh ngạc kém, tưởng chỉ hai , ngờ hôm nay và hôm qua là một.

“Sao thể là một , hôm nay rõ ràng trai hơn một chút mà Tư Năm, chứng mù mặt ?”

Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-209.html.]

Chu Tư Năm tức đến nghiến răng, cô mới mù mặt !

Thân hình na ná, kiểu tóc khác biệt, mà phân biệt mới lạ.

mà, cô gọi Tư Năm kìa, hình như cũng thể tha thứ.

Ăn tối xong ở nhà họ Chu, Chu Tư Năm đưa Vân Khanh về trường.

Vào cổng trường, cô nhận nhiều đang lén , bất giác níu lấy góc áo của Chu Tư Năm.

“Chu Tư Năm, cảm thấy học sinh đường đang trộm chúng ?”

Chu Tư Năm trả lời câu hỏi của cô, mà bắt bẻ câu chữ, hỏi ngược : “Em gọi là gì?”

“Chu Tư Năm chứ gì, ? Hay em tiếp tục gọi Chu?”

Sau một buổi tối ở chung, Vân Khanh cũng hiểu thêm về Chu Tư Năm, loại như cô tưởng ban đầu.

Chu Tư Năm thẳng con đường phía , mắt chớp: “Biết còn hỏi. Ở nhà thì gọi Tư Năm, đến trường gọi thẳng cả họ lẫn tên. Cô Vân ơi là cô Vân, cái tài trở mặt của cô đúng là mở mang tầm mắt.”

“Hừ. Cơ hội để mở mang tầm mắt còn nhiều. Anh mách tội với dì Bạch, còn hổ đòi gọi là , đúng là mơ giữa ban ngày!”

Xe dừng lầu ký túc xá nữ, Chu Tư Năm xuống xe, đối diện với Vân Khanh.

“Nếu bao giờ mách tội em với bà nữa, em thể luôn gọi như ?”

“Như là như nào?” Vân Khanh cố tình giả vờ hiểu. Thật cô cũng sợ Chu Tư Năm mặt , chỉ là cảm giác khác giám sát, quản thúc khiến cô khó chịu.

Thực tế, dù cô hẹn hò với một trăm bạn trai, thì ai thể chứ? Chẳng qua là chuyện tình ngay lý gian mà thôi.

Chu Tư Năm bộ dạng lúc thì tinh ranh, lúc chau mày suy tư của cô, cũng hỏi thêm gì.

“Vân Khanh, em đang nghĩ gì, em yên tâm, chỉ cần bạn trai em , sẽ ngăn cản em .”

Giây phút , Chu Tư Năm xem cô như một đứa trẻ đáng thương thiếu thốn tình cảm.

Loading...