Chu Tư Năm hề , mới sẽ bênh vực , trong lòng mắng một trận xối xả.
Lúc tâm trạng vô cùng nhẹ nhõm. Sau khi quyết định sẽ tái hôn với Vân Khanh, thế giới của như thấy ánh mặt trời cơn mưa, tức khắc rạng rỡ.
Những ngày tháng u ám, lén lút đây dần lùi xa, thể vứt lưng.
Bên , tâm trạng của Vân Khanh như .
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, bạn bè ở Bạch Cảng đều tin cô về nước. Tin nhắn điện thoại ngừng reo, là mời cô gặp mặt.
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
Bực bội vuốt tóc, Vân Khanh chuyển điện thoại sang chế độ im lặng. Nếu còn trẻ, lẽ cô nghi ngờ trí nhớ của , rõ ràng ngày quan hệ xã giao của cô bình thường mà.
Mười hai năm .
Vân Khanh và Chu Tư Năm là hoa khôi và nam khôi nổi tiếng của Đại học Bạch Cảng. Vì ngoại hình quá xứng đôi, nhiều trong trường âm thầm “đẩy thuyền” cho cặp đôi .
Thực tế, suốt thời gian đại học, giữa họ hề nảy sinh chút tia lửa nào.
Bởi vì khi Đại học Bạch Cảng, họ quen mười mấy năm.
Mẹ Vân và bà Bạch Hiểu Hà khi kết hôn định cư cùng thành phố, chỉ lễ tết mới qua .
Chu Tư Năm lớn hơn cô một tuổi, nên hai đây chỉ là mối quan hệ xã giao sơ sài.
phận trêu ngươi, năm Vân Khanh học lớp mười hai, cha cô gặp tai nạn xe , chỉ kịp giao phó cô cho bạn .
Bà Bạch Hiểu Hà vô cùng trọng nghĩa khí, chỉ giúp cô kiện tụng đòi bồi thường, mà còn xin nghỉ nửa năm về nhà chăm sóc cô, cho đến khi cô thi đỗ đại học.
Vân Khanh vốn định thi Đại học Bạch Cảng, nhưng nghĩ đến trưởng bối ơn nặng với , cô cũng nảy sinh cảm tình với thành phố , thế là trở thành đàn em của Chu Tư Năm.
Sau khi gia đình gặp biến cố, tính cách của Vân Khanh đổi nhiều, từ một cô gái lạc quan, cởi mở trở thành một tinh tế và phần ích kỷ.
Ban đầu, cô hề hứng thú với Chu Tư Năm, thậm chí còn lên diễn đàn của trường tuyên bố, đừng “ship” lung tung.
Ai ngờ, lời tuyên bố phủi sạch quan hệ đến tai Chu Tư Năm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-208.html.]
Vốn dĩ cũng chẳng ý gì với cô em gái cảnh đáng thương , nhưng vì thế, nảy sinh một chút tò mò.
Anh đường đường là nam khôi, học giỏi phẩm chất , Vân Khanh thích thì thôi, đằng trong lời còn vẻ ghét bỏ, hạ bệ gì. Là bình thường, ai mà nuốt trôi cục tức .
Người thường , tình yêu bắt nguồn từ sự tò mò.
Khi Chu Tư Năm cố ý để mắt đến Vân Khanh, cuộc đời của định sẵn là thể thoát khỏi cô.
“Vân Khanh, gọi em về nhà ăn cơm.”
Thấy cô hẹn hò với một đàn ông khác trở về, Chu Tư Năm cuối cùng vẫn nhịn , chủ động tiến lên gọi cô .
“Anh Chu, ở đây? Anh yêu, về , hôm nào chúng gặp nhé.”
“Anh Chu”, “ yêu”, khoảnh khắc Chu Tư Năm bỗng thấy hai cách xưng hô thật chói tai.
“Vân Khanh, đây em gọi là Tư Năm ? Sao bây giờ xa lạ thế?”
Vân Khanh khó hiểu, đó là chuyện từ hồi tiểu học .
“Đó là lúc nhỏ hiểu chuyện, bây giờ chúng đều là lớn cả , cũng đến mức đó, cứ em em, ghê quá!”
“Ghê ?” Chu Tư Năm mở to mắt: “Em gọi khác là ‘ yêu’ ngay mặt thì ghê ?”
“Em thích gọi thì gọi, liên quan gì đến ? Dì Bạch quản em thì , chứ là cái thá gì?”
Chu Tư Năm thật sự Vân Khanh chọc cho tức . Trước đây phát hiện , cô nhóc một mặt nổi loạn như .
“Anh là cái thá gì ? Anh cho em , ở nhà họ Chu , địa vị của chỉ thôi. Bây giờ bà xem em như con gái ruột, giao phó cho ở trường chăm sóc em, đương nhiên tròn trách nhiệm.”
Vân Khanh ngờ chuyện , chẳng là tương đương với việc lắp camera theo dõi cô ở trường ? Cô gì cũng dòm ngó.
“Anh Chu, dì Bạch dặn chỉ là khách sáo thôi, em gì cần chăm sóc cả, đừng để tâm đến em quá.”
“Cái gì mà để tâm đến em? Nếu ép, thèm mà liếc mắt em ?”