【Thấy , chúng mà. Cái lúc nãy nhảy nhót lung tung thành trò hề , gì mà buông bỏ, chẳng vẫn một tìm đến tận nơi đấy .】
【Ship thành công .】
【+1】
…
Lúc , trong văn phòng tổng tài cách phòng trợ lý một bức tường, Chu Tư Năm ghế lòng rối bời, hề nhân viên công ty đang mở một cuộc tranh luận sôi nổi về chuyện tình cảm của .
Anh đang suy nghĩ, rốt cuộc chuyện của và Vân Khanh nên giải quyết thế nào đây?
Dù Vân Khanh tạm thời sẽ tái hôn, nhưng lỡ như thì ? Lỡ như cô sự phồn hoa bên ngoài cho mờ mắt, nhất thời bốc đồng mà kết hôn nữa, lúc đó thế nào?
Dù quá để tâm, nhưng đối với Tiểu Nam, chuyện chắc chắn khó mà chấp nhận .
Khi đó, thằng bé sẽ nghĩ lăng nhăng, mà ngược sẽ cho rằng bố nó vô dụng.
Hết cách , từ khi con trai bắt đầu hiểu chuyện và hỏi về , để thằng bé buồn, Chu Tư Năm chỉ đành là do đàn ông xa bên ngoài quyến rũ Vân Khanh.
Sự thật thì cũng gần như , nếu vì tên khốn Dụ Hòa đó, họ là một gia đình ba hạnh phúc.
May mà ông trời mắt, tên khốn đó c.h.ế.t vì ung thư, cũng coi như hả một phần cơn giận.
Chu Tư Năm càng nghĩ càng thấy lý, bà Bạch dù hiểu lầm tình cảm của nhưng lời sai.
Cớ gì vì một chút tự ái mà để Tiểu Nam chịu đựng nỗi đau mất nữa?
Còn bà Bạch nữa, bà và mất của Vân Khanh là bạn khuê các, ngày hứa sẽ chăm sóc cô, kiểu chăm sóc nào thể hơn việc ở chung một nhà chứ?
“Soạt—” một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-207.html.]
Chu Tư Năm bật dậy khỏi ghế, gọi điện cho Bạch Hiểu Hà, tay run nhẹ vì kích động.
“Mẹ, con nghĩ thông suốt , đúng. Con thể ích kỷ như . Không thể vì tư lợi cá nhân mà để Tiểu Nam , để vi phạm lời hứa với dì Vân.”
Đầu dây bên , bà Bạch Hiểu Hà ngơ ngác hiểu gì: “Con trai, con đang gì , hiểu?”
“Mẹ, chẳng con nên tái hôn với Vân Khanh ? Giờ con lời mà vui ?”
“À, là chuyện .” Bà Bạch Hiểu Hà thầm đảo mắt. Mới nãy còn thề thốt giữ cốt khí, đầy một giờ tự vả mặt ?
nghĩ cũng , chỉ đang tìm một cái cớ mà thôi. Nếu , bà sẽ cho một lối thoát. Con trai , còn gì nữa? Đành cưng chiều thôi.
“Tư Năm , con nghĩ như là . Vân Khanh tính tình kiêu ngạo, miệng lưỡi chịu thua ai, nhưng chuyện bỏ rơi con, trong lòng nó bây giờ chắc chắn hối hận lắm. Con là đàn ông, hà tất so đo với nó gì? Nói cho cùng, nó sinh cho con Tiểu Nam, cả nhà đoàn tụ là nhất .”
“Mẹ, đúng. Tiểu Nam cần , canh cánh lời hứa với dì Vân, nên con quyết định, hy sinh một con, để cả nhà hạnh phúc. Ngày mai con sẽ bắt đầu tìm cô lành.”
“Ôi, đúng là con trai ngoan của . Con yên tâm, những ấm ức của con đều ghi nhớ hết. Đợi con đưa Vân Khanh về, nhất định sẽ về phía con, bắt nó đền bù cho con thật . Sau nó mà còn bắt nạt con, là đầu tiên đồng ý.”
“Mẹ, cần thế , con cần cô đền bù. Về chuyện tái hôn , con thế nào cũng , dù đấy, con buông bỏ , cho nên…”
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
“Tút tút—” điện thoại đột nhiên vang lên tiếng tút dài.
Chu Tư Năm gọi nữa, đầu dây bên truyền đến giọng nữ lạnh lùng của tổng đài.
“Số máy quý khách gọi hiện đang bận, xin vui lòng gọi .”
Tại nhà họ Chu, bà Bạch Hiểu Hà sofa, vẻ mặt chút khó tả.
Thằng con trai bớt lo thật là, đằng chân lân đằng đầu. Nếu buông bỏ, nào hai ngày còn ảnh Vân Khanh cả đêm?
Cái đồ dở , suốt ngày chỉ bộ tịch.