nghĩ đến lời thề lập đó, cố gượng, cứng miệng : “Chuyện tình cảm của cô liên quan đến , chẳng gì gọi là ủng hộ .”
“Xì—” Dụ Hành lạnh ngớt, thật sự xem thường bộ dạng giả dối của kẻ .
“Nếu liên quan đến , nhất nên , đừng mượn cớ Vân Nam để phiền cô nữa.”
“Cậu lấy tư cách gì mà yêu cầu ? Cô là của con , sự trưởng thành khỏe mạnh của Vân Nam cần sự nỗ lực chung của chúng , đó là nghĩa vụ của bậc cha .”
“Nghĩa vụ ? Hay cho một chữ nghĩa vụ. Chu Tư Năm, câu chính tin ? Anh dám đảm bảo rằng còn chút tư tưởng nào với Vân Khanh, và tuyệt đối tìm cách tái hôn với cô ?”
“Tại đảm bảo? Dụ Hành, đúng là gây sự vô cớ.”
“ gây sự vô cớ chỗ nào? Chẳng chính , chuyện tình cảm của Vân Khanh liên quan đến .”
Chu Tư Năm cho cứng họng, ánh mắt lảng tránh, dám thẳng mắt Vân Khanh.
“Nói thì , nhưng là bạn của , chắc chắn Vân Nam khao khát tình đến nhường nào. Nếu thằng bé một gia đình trọn vẹn, dù trong lòng , vì con, cũng sẽ miễn cưỡng chấp nhận.”
Dụ Hành lý luận trơ trẽn của cho kinh ngạc, sững sờ tại chỗ, nên lời.
Ngược là Vân Khanh, khi rõ Chu Tư Năm gì, cô kích động đến mức suýt nhảy dựng lên.
“Anh là ý gì? Còn tỏ vẻ chê bai nữa , miễn cưỡng chấp nhận, đúng là giỏi tưởng tượng. Nếu thì cứ yên tâm, Vân Nam loại trẻ con khó khác, chuyện lo lắng sẽ xảy .”
Nhận Vân Khanh nổi giận, Chu Tư Năm chút luống cuống.
“, ý đó. Ý là, nếu cô nuôi dưỡng Vân Nam, chúng thể thỏa thuận tái hôn, dù … dù cũng thích, ngại.”
Vân Khanh thật sự sắp phát điên, cô và hai dường như cùng tần suy nghĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-204.html.]
“Anh ngại thì ích gì? ngại. vốn hề đến chuyện kết hôn , là hai cứ tự suy diễn lung tung. nhắc cuối, tạm thời ý định kết hôn.”
…
Cuộc chuyện cuối cùng vẫn tan rã trong vui.
Trải qua hai cuộc hôn nhân, Vân Khanh bây giờ ràng buộc nữa. Giờ đây, cô là Vân Khanh khao khát gia đình, mà là Nữu Hỗ Lộc Vân Khanh vui chơi thỏa thích, sống một đời tự do tự tại.
Ngày cô chọn Dụ Hòa, chẳng là vì cuộc sống như hiện tại ? Cớ gì nhảy một nấm mồ khác.
Lúc bế lên khỏi giường, Chu Vân Nam vẫn tỉnh. Chu Tư Năm vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của con, Vân Khanh thật sâu, thấy cô chút ý định níu kéo, lòng trĩu nặng, sải bước rời , bước chân dường như mang theo một tia tức đến hộc máu.
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
Ngoài cổng nhà họ Dụ, Dụ Hành trong xe, thỉnh thoảng liếc ngoài. Thấy Chu Tư Năm bế con , lên xe rời , mới lệnh cho tài xế phía : “Đến công ty.”
“Vâng.”
Chu Tư Năm đưa con về nhà, Chu sớm đợi ở cửa, vội vàng tiến lên đón Chu Vân Nam từ tay .
Thấy sắc mặt con trai , bà nhịn hỏi: “Tư Năm, hôm nay con gặp Vân Khanh ?”
Chu Tư Năm im lặng gật đầu.
“Haizz!” Bà Bạch Hiểu Hà thở dài, khuyên nhủ con trai hết lời: “Nghe , con cũng đừng giữ giá nữa, chủ động hòa với con bé . Có Tiểu Nam ở đó, vị trí của con trong lòng nó dù cũng khác thường.”
“Mẹ!” Sắc mặt Chu Tư Năm “xoạt” một tiếng liền đổi.
“Mẹ gì ? Con hòa giải với cô khi nào? Lại càng chuyện chủ động cúi đầu cô , thì con còn chút cốt khí nào nữa?”
“Con trai, con cần gì tự lừa dối như . Suy nghĩ của con, đây mà rõ. Cốt khí là cái gì, ăn ?”
Tâm tư che giấu vạch trần thương tiếc, Chu Tư Năm hổ hóa giận, mặt ửng hồng.