Vân Khanh nép chặt trong lòng một đàn ông lạ, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Khoảnh khắc , Chu Tư Năm ước gì mù.
vì con, vẫn đuổi theo, đau khổ cầu xin vợ đừng bỏ rơi hai cha con.
Thế nhưng, trái tim Vân Khanh như đá, dù hạ cầu xin Chu Vân Nam thảm thiết, đều lay động quyết tâm rời của cô.
Khoảnh khắc , ánh nắng chói chang của mùa hè, sân bay với Chu Tư Năm tựa chốn băng giá.
(Thế giới nam chính chính là mặt lạnh giặt quần lót, giả định là , đừng công kích nữ chủ.)
Khi Chu Tư Năm chìm đắm trong hồi ức, Vân Khanh cũng đang quan sát .
Nhìn biểu cảm của , cô nghĩ chắc việc dụ dỗ đầu cũng khó. Thật , cô cũng nối cuộc hôn nhân.
Chỉ là phụ nữ mà, bước sang tuổi 30, khó tránh khỏi lúc... cũng cần.
Chu Tư Năm vốn giữ trong sạch, đây dùng cũng khá hợp, còn là cha của con trai cô, cũng coi như là nước chảy chỗ trũng.
Nghĩ đến đó, Vân Khanh thu vẻ lãnh đạm, nở nụ với đàn ông mặt.
Nụ khiến Chu Tư Năm bừng tỉnh. Thật cũng hôm nay đến đây để gì. Rõ ràng, rõ ràng cần tự tới.
Gắng sức kìm nén nỗi đau trong lòng, Chu Tư Năm lạnh lùng : “Sao ? Chắc nó lóc ầm ĩ lâu lắm nhỉ? Không , nó ngủ .”
Vân Khanh tròn mắt. Chu Vân Nam tật ? Trưa nay rõ ràng dính gối ngủ say.
“Có… thật ? thấy nó thế. Nó đang ngủ ngon, xem thử xem?”
Nghe Vân Khanh trả lời, Chu Tư Năm thầm lạnh. Anh tin. Chắc chắn là thằng bé đòi ba, mệt mới ngủ.
Khi Vân Khanh mới rời , lẽ vì tình mẫu tử, Chu Vân Nam lóc chịu ngủ, là bế dỗ đến khuya mới ngủ.
Sao thể đến bên Vân Khanh trở thành một đứa bé ngoan cần dỗ?
Anh tin chắc, với Chu Vân Nam, ba năm đồng hành của chắc chắn quan trọng hơn hơn một năm chăm sóc của phụ nữ .
Biểu cảm của Chu Tư Năm tố cáo suy nghĩ nội tâm. Vân Khanh khoanh tay, vẻ tin thì tin.
“Nếu tin, thì dẫn nó về . Thật cũng định phiền các . Hôm nay gặp chỉ là ngoài ý .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-202.html.]
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
“Ngoài ý ? Ý cô là, cô cũng gặp Sao ?” (Sao: tên ở nhà của Chu Vân Nam)
“ là gặp nó ? Anh đừng suy diễn lung tung.”
Vân Khanh bất lực đưa tay lên trán. Khả năng hiểu của đàn ông vẫn kém như xưa. Cô chỉ giải thích rằng ý tranh giành con ngay lập tức.
Sao trong mắt , thành cô quan tâm đến con? Rõ ràng ba năm nay, cô thường xuyên gửi quà về, bà Chu ( chồng cũ) cho con dùng .
“Suy diễn? Chẳng lẽ đúng sự thật? Người bỏ rơi hai cha con là cô? Ba năm về một là cô?”
Vân Khanh hiểu chạm dây thần kinh nào của Chu Tư Năm. Sự bình tĩnh gắng duy trì cuối cùng cũng tan vỡ.
Thế nhưng, Vân Khanh ý định cùng kéo dài chuyện cũ. Thấy chiếm lý, cô chọn cách im lặng.
“Nếu nhất định , thì cũng đành chịu.”
“Cô!” Chu Tư Năm nghẹn lời, tức mặt cô.
Nhìn thêm nữa, sợ sẽ bật .
Rõ ràng khi đến tự nhủ, đừng kỳ vọng gì ở cô . khi thực sự đối mặt, vẫn thể giữ bình tĩnh.
Động tĩnh của hai lớn, nhưng vẫn thu hút sự chú ý của Dụ Hành vô tình ngang. Anh gõ cửa nhẹ.
“Hai vị, thể ?”
Nghe thấy giọng , cả hai trong phòng đều ngạc nhiên - Sao ?
Vân Khanh im. Chu Tư Năm lặng lẽ mở cửa, nhưng mời Dụ Hành ngay mà chặn ở cửa hỏi:
“Dụ Hành, việc gì ?”
Dụ Hành sửng sốt: “Đây nhà ?”
Chu Tư Năm cũng ngớ . Anh quên mất chuyện đó.
“Xin , và Vân Khanh chút chuyện riêng, sợ tiện mời .”
“Nghe , hình như đến đúng lúc.” Dụ Hành mỉm , nhưng nếu kỹ, nụ chạm đến đáy mắt.