Lần , cây kem của Vân Khanh thật sự rơi xuống đất.
“Chu Vân Nam, con bậy gì thế? Mẹ con ba dượng ?”
“Con đoán thôi.” Cậu vặn vẹo , mắt láo liên nháy nháy: “Tuy ba vẫn nhất định sẽ trở về bên hai cha con chúng , nhưng con tin.”
“Ủa? Sao con tin?”
“Vì các bạn ở nhà trẻ bảo con, từ khi chúng nó trí nhớ, ba sống cùng . Rồi đó, bạn một ba dượng và một kế, là quen.”
Vân Khanh mà dở dở : “Con ba dượng. Dù , cũng là chú Dụ, hiểu ?”
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
“Con hiểu .” Chu Vân Nam như đang suy nghĩ gật gù: “Mẹ ưa chú Dụ, ?”
Dụ Hành đang lật báo, tay khựng , sắc mặt co , đuổi hai con khỏi nhà ngay lập tức.
Vân Khanh thoáng qua bóng dáng vẻ ủy khuất, với Chu Vân Nam: “Đừng bậy. Chú Dụ còn lấy vợ, ba dượng của khác .”
Chu Vân Nam cắm mặt ăn kem, ngẩng đầu lên: “Vậy thì . Duyệt Duyệt , ba dượng thì sẽ kế, kế thì sẽ ba dượng. Đến lúc đó cả ba lẫn đều sẽ thành , đứa trẻ ngoan sẽ trở nên đáng thương. Nam Nam cần như .”
Nghe xong, Vân Khanh ngẩn .
Cô tự hiểu rõ : ích kỷ, tham lam, vụ lợi, là một vô trách nhiệm.
Chu Tư Năm thì ngược , chính trực, lương thiện, hy sinh vô tư… tất cả phẩm chất đều . Vân Khanh , chỉ là thể tiếp tục bên .
Hai năm khổ cực bên , cô tự cho là hết lòng hết sức.
Đưa Chu Vân Nam ngủ trưa xong, quản gia thông báo với Vân Khanh.
“Thưa phu nhân, tổng giám đốc tập đoàn Vân An - ông Chu đến thăm. Bà tiếp ?”
Vân Khanh còn đang mơ màng, tỉnh ngay: “Mời ông đợi ở phòng khách.”
Quản gia , Vân Khanh thuần thục quần áo, lôi Chu Vân Nam từ trong chăn ấm .
“Dậy , ba con đến đón .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-201.html.]
Chu Vân Nam vẫn tỉnh hẳn, thều thào giọng sữa: “Không cần, cần ba . Kệ ba .”
Vân Khanh thấy còn ngái ngủ, ép, đắp chăn điều hòa cho .
Bước phòng khách, thứ đầu tiên đập mắt là bóng lưng Chu Tư Năm. Dáng vẻ rắn chắc hơn ba năm .
Bờ vai rộng và vòng eo thon chắc khỏe khiến Vân Khanh khô cả miệng, lòng bồn chồn.
Nghiêm túc mà tính, cô cũng cô đơn nửa năm .
Tiếng giày cao gót gõ sàn đá cẩm thạch tạo thành một giai điệu hài hòa. Dù nhắm mắt, Chu Tư Năm vẫn thể tưởng tượng dáng vẻ yêu kiều của chủ nhân đôi giày khi bước .
Dù là hình đẫy đà phía vòng eo thon nhỏ phía , đều từng khiến say mê rời, lưu luyến nỡ quên, ngay trong giấc mơ cũng thể nào xóa nhòa.
Đáng tiếc, cuối cùng vẫn là cảnh cũ . Tình nghĩa ngày xưa giờ lạnh như sàn đá cẩm thạch chân, buốt giá đến thấu xương.
Cảm nhận trái tim đập loạn nhịp, Chu Tư Năm nhắm nghiền mắt, thần sắc phức tạp.
Anh chợt nhớ vài hôm , thuộc hạ trong văn phòng bàn tán về một bộ phim thần tượng cũ đầy m.á.u chó.
Nhân vật nữ chính là một kẻ ngốc nghếch yêu đương, dù nam chính đó tổn thương, nhục cô thế nào, chỉ cần vẫy tay nhẹ, cô ngây ngô chạy đến, quên sạch đau khổ.
Chu Tư Năm thầm thề, tuyệt đối để rơi cảnh đáng thương như .
Hôm nay đến đây là vì Chu Vân Nam, chỉ thôi.
Còn phụ nữ nhẫn tâm , đừng hòng tơ tưởng việc vẫy tay là chạy đến. Nhân phẩm của , những ngày tháng giày vò suốt ba năm , đều nhắc giẫm vết xe đổ.
Tiếng bước chân phía dần dừng . Chu Tư Năm , ánh mắt chạm với Vân Khanh trong trung.
“Nói , tìm việc gì?”
Vân Khanh khoanh tay, dựa mép bàn, ánh mắt lạnh lùng chút để ý.
Lại là tư thế . Sự bình tĩnh mặt Chu Tư Năm gần như thể giữ . Vẻ mặt của cô khiến nhớ nỗi nhục ba năm .
Sau khi nhận tin nhắn chia tay, như điên ôm con đuổi theo, lùng sục khắp sân bay, cuối cùng cũng tìm thấy bóng dáng Vân Khanh.
Chưa kịp vui mừng, kích thích đến đỏ mắt.