Sao thể đến bên Vân Khanh trở thành một đứa bé ngoan cần dỗ?
Anh tin chắc, với Chu Vân Nam, ba năm đồng hành của chắc chắn quan trọng hơn hơn một năm chăm sóc của phụ nữ .
Biểu cảm của Chu Tư Năm tố cáo suy nghĩ nội tâm. Vân Khanh khoanh tay, vẻ tin thì tin.
“Nếu tin, thì dẫn nó về . Thật cũng định phiền các . Hôm nay gặp chỉ là ngoài ý .”
“Ngoài ý ? Ý cô là, cô cũng gặp Sao ?” (Sao: tên ở nhà của Chu Vân Nam)
“ là gặp nó ? Anh đừng suy diễn lung tung.”
Vân Khanh bất lực đưa tay lên trán. Khả năng hiểu của đàn ông vẫn kém như xưa. Cô chỉ giải thích rằng ý tranh giành con ngay lập tức.
Sao trong mắt , thành cô quan tâm đến con? Rõ ràng ba năm nay, cô thường xuyên gửi quà về, bà Chu ( chồng cũ) cho con dùng .
“Suy diễn? Chẳng lẽ đúng sự thật? Người bỏ rơi hai cha con là cô? Ba năm về một là cô?”
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
Vân Khanh hiểu chạm dây thần kinh nào của Chu Tư Năm. Sự bình tĩnh gắng duy trì cuối cùng cũng tan vỡ.
Thế nhưng, Vân Khanh ý định cùng kéo dài chuyện cũ. Thấy chiếm lý, cô chọn cách im lặng.
“Nếu nhất định , thì cũng đành chịu.”
“Cô!” Chu Tư Năm nghẹn lời, tức mặt cô.
Nhìn thêm nữa, sợ sẽ bật .
Rõ ràng khi đến tự nhủ, đừng kỳ vọng gì ở cô . khi thực sự đối mặt, vẫn thể giữ bình tĩnh.
Động tĩnh của hai lớn, nhưng vẫn thu hút sự chú ý của Dụ Hành vô tình ngang. Anh gõ cửa nhẹ.
“Hai vị, thể ?”
Nghe thấy giọng , cả hai trong phòng đều ngạc nhiên - Sao ?
Vân Khanh im. Chu Tư Năm lặng lẽ mở cửa, nhưng mời Dụ Hành ngay mà chặn ở cửa hỏi:
“Dụ Hành, việc gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-196.html.]
Dụ Hành sửng sốt: “Đây nhà ?”
Chu Tư Năm cũng ngớ . Anh quên mất chuyện đó.
“Xin , và Vân Khanh chút chuyện riêng, sợ tiện mời .”
“Nghe , hình như đến đúng lúc.” Dụ Hành mỉm , nhưng nếu kỹ, nụ chạm đến đáy mắt.
Chu Tư Năm như nhận , tiếp tục: “Thật ngại quá, phiền tạm lánh chỗ khác.”
“Chị dâu cũng nghĩ ?” Tưởng Dụ Hành sẽ ý tứ rút lui, ngờ câu . Chu Tư Năm nhất thời hình.
Vân Khanh cuộc đối thoại, đầu óc ong ong. Thằng em chồng c.h.ế.t tiệt rốt cuộc gì?
“Dụ Hành, giờ rảnh thế ? Nếu , với tư cách là cổ đông lớn thứ hai của Dụ thị, nghi ngờ khả năng đảm nhận vị trí tổng giám đốc của đấy.”
Dụ Hành nghiến răng ken két. Anh ngờ Vân Khanh vì Chu Tư Năm mà quở trách .
Tài liệu buổi sáng rõ ràng cho thấy cô tình cảm sâu nặng gì với chồng cũ .
Đánh giá sai thái độ của Vân Khanh, Dụ Hành đôi mắt thoáng u ám, đành lôi tấm bài cuối cùng.
“Chị dâu, đừng quên trai mới mất một tháng.”
Nhắc đến Dụ Hòa, khí trong phòng rơi xuống điểm đóng băng. Ba với ba sắc thái khác , đang nghĩ gì.
Một lúc lâu , Vân Khanh mới hồn, đầu trừng mắt Dụ Hành một cái.
“Ý là gì? Dụ Hòa mất , nên giữ trinh tiết cho , góa phụ suốt đời ?”
Dụ Hành ánh mắt như rác rưởi của cô trừng đến khô cả . Làm góa phụ? Đương nhiên . Nếu Vân Khanh thật sự thủ tiết cho Dụ Hòa, là đầu tiên phản đối.
“Chị dâu, ý . Chỉ là chị và Tư Năm ly hôn nhiều năm , đúng nên giữ cách.”
“Dụ Hành, đúng . Dù ly hôn, giữa chúng vẫn con chung, thể so với bình thường ?”
“Anh Tư Năm, ý là ? Chẳng lẽ nghĩ cho thanh danh của chị dâu? Sau chị tái hôn, hai cứ vương vấn thế ?”
“Vương vấn?” Chu Tư Năm vô thức lặp .
Không hiểu , trong lòng dâng lên một chút ngọt ngào.