Quản gia , Vân Khanh thuần thục quần áo, lôi Chu Vân Nam từ trong chăn ấm .
“Dậy , ba con đến đón .”
Chu Vân Nam vẫn tỉnh hẳn, thều thào giọng sữa: “Không cần, cần ba . Kệ ba .”
Vân Khanh thấy còn ngái ngủ, ép, đắp chăn điều hòa cho .
Bước phòng khách, thứ đầu tiên đập mắt là bóng lưng Chu Tư Năm. Dáng vẻ rắn chắc hơn ba năm .
Bờ vai rộng và vòng eo thon chắc khỏe khiến Vân Khanh khô cả miệng, lòng bồn chồn.
Nghiêm túc mà tính, cô cũng cô đơn nửa năm .
Tiếng giày cao gót gõ sàn đá cẩm thạch tạo thành một giai điệu hài hòa. Dù nhắm mắt, Chu Tư Năm vẫn thể tưởng tượng dáng vẻ yêu kiều của chủ nhân đôi giày khi bước .
Dù là hình đẫy đà phía vòng eo thon nhỏ phía , đều từng khiến say mê rời, lưu luyến nỡ quên, ngay trong giấc mơ cũng thể nào xóa nhòa.
Đáng tiếc, cuối cùng vẫn là cảnh cũ . Tình nghĩa ngày xưa giờ lạnh như sàn đá cẩm thạch chân, buốt giá đến thấu xương.
Cảm nhận trái tim đập loạn nhịp, Chu Tư Năm nhắm nghiền mắt, thần sắc phức tạp.
Anh chợt nhớ vài hôm , thuộc hạ trong văn phòng bàn tán về một bộ phim thần tượng cũ đầy m.á.u chó.
Nhân vật nữ chính là một kẻ ngốc nghếch yêu đương, dù nam chính đó tổn thương, nhục cô thế nào, chỉ cần vẫy tay nhẹ, cô ngây ngô chạy đến, quên sạch đau khổ.
Chu Tư Năm thầm thề, tuyệt đối để rơi cảnh đáng thương như .
Hôm nay đến đây là vì Chu Vân Nam, chỉ thôi.
Còn phụ nữ nhẫn tâm , đừng hòng tơ tưởng việc vẫy tay là chạy đến. Nhân phẩm của , những ngày tháng giày vò suốt ba năm , đều nhắc giẫm vết xe đổ.
Tiếng bước chân phía dần dừng . Chu Tư Năm , ánh mắt chạm với Vân Khanh trong trung.
“Nói , tìm việc gì?”
Vân Khanh khoanh tay, dựa mép bàn, ánh mắt lạnh lùng chút để ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-195.html.]
Lại là tư thế . Sự bình tĩnh mặt Chu Tư Năm gần như thể giữ . Vẻ mặt của cô khiến nhớ nỗi nhục ba năm .
Sau khi nhận tin nhắn chia tay, như điên ôm con đuổi theo, lùng sục khắp sân bay, cuối cùng cũng tìm thấy bóng dáng Vân Khanh.
Chưa kịp vui mừng, kích thích đến đỏ mắt.
Vân Khanh nép chặt trong lòng một đàn ông lạ, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Khoảnh khắc , Chu Tư Năm ước gì mù.
vì con, vẫn đuổi theo, đau khổ cầu xin vợ đừng bỏ rơi hai cha con.
Thế nhưng, trái tim Vân Khanh như đá, dù hạ cầu xin Chu Vân Nam thảm thiết, đều lay động quyết tâm rời của cô.
Khoảnh khắc , ánh nắng chói chang của mùa hè, sân bay với Chu Tư Năm tựa chốn băng giá.
(Thế giới nam chính chính là mặt lạnh giặt quần lót, giả định là , đừng công kích nữ chủ.)
Khi Chu Tư Năm chìm đắm trong hồi ức, Vân Khanh cũng đang quan sát .
Nhìn biểu cảm của , cô nghĩ chắc việc dụ dỗ đầu cũng khó. Thật , cô cũng nối cuộc hôn nhân.
Chỉ là phụ nữ mà, bước sang tuổi 30, khó tránh khỏi lúc... cũng cần.
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
Chu Tư Năm vốn giữ trong sạch, đây dùng cũng khá hợp, còn là cha của con trai cô, cũng coi như là nước chảy chỗ trũng.
Nghĩ đến đó, Vân Khanh thu vẻ lãnh đạm, nở nụ với đàn ông mặt.
Nụ khiến Chu Tư Năm bừng tỉnh. Thật cũng hôm nay đến đây để gì. Rõ ràng, rõ ràng cần tự tới.
Gắng sức kìm nén nỗi đau trong lòng, Chu Tư Năm lạnh lùng : “Sao ? Chắc nó lóc ầm ĩ lâu lắm nhỉ? Không , nó ngủ .”
Vân Khanh tròn mắt. Chu Vân Nam tật ? Trưa nay rõ ràng dính gối ngủ say.
“Có… thật ? thấy nó thế. Nó đang ngủ ngon, xem thử xem?”
Nghe Vân Khanh trả lời, Chu Tư Năm thầm lạnh. Anh tin. Chắc chắn là thằng bé đòi ba, mệt mới ngủ.
Khi Vân Khanh mới rời , lẽ vì tình mẫu tử, Chu Vân Nam lóc chịu ngủ, là bế dỗ đến khuya mới ngủ.