Vân Khanh nghiêm túc một lúc, trịnh trọng : “Chu Vân Nam, con suy nghĩ kỹ , thật sự theo về? Giờ hối hận vẫn còn kịp.”
Nghe Vân Khanh hỏi, Chu Vân Nam dừng hết các động tác nghịch ngợm, ngẩng đầu cô một cách ủy khuất: “Mẹ, con nữa hả? Con xin hứa, con sẽ ngoan, tuyệt đối gây phiền phức cho .”
Vẻ mặt cẩn thận, thật thà của Chu Vân Nam khiến Vân Khanh thấy đau lòng. Rốt cuộc, cô vẫn nỡ với đứa con .
Cảnh vật bên ngoài cửa kính lao vùn vụt, như chính những tháng ngày cô bỏ lỡ trong cuộc đời của con trai.
Nắm tay Chu Vân Nam trở về Dụ gia, Dụ Hành cũng mặt. Vân Khanh ngạc nhiên.
Không ngờ, khi thấy Chu Vân Nam theo cô, lòng Dụ Hành cũng dậy sóng gió.
Anh từ lâu, khi kết hôn với trai, Vân Khanh từng một cuộc hôn nhân khác, và một con trai với chồng .
Đây cũng là một trong những lý do khiến cho rằng Vân Khanh là sâu hiểm - một phụ nữ nhẫn tâm bỏ chồng bỏ con, thì còn tình nghĩa gì đáng ?
Chỉ là từng nghĩ, chồng đáng thương là bạn của - Chu Tư Năm.
Dụ Hành kinh hãi, còn Vân Khanh thì hề . Cô đến tủ lạnh, lấy một đống đồ ăn vặt.
Còn Chu Vân Nam, khi thấy Dụ Hành trong phòng khách, vui vẻ chào: “Chú Dụ, lâu lắm gặp.”
Nghe , cây kem trong tay Vân Khanh suýt rơi xuống đất.
“Hai quen ?”
“Dạ.” Dụ Hành còn kịp mở miệng, Chu Vân Nam tranh lời trả lời: “Con với chú Dụ quen lắm . Chú Dụ, ạ?”
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
“Ừ.” Dụ Hành nở một nụ khó hiểu: “Bác với ba của Vân Nam quen hơn hai năm .”
“Vậy ? Thật là trùng hợp.” Vân Khanh nhưng , khỏi cảm thán thế giới quá nhỏ, Dụ Hành và Chu Tư Năm là bạn bè.
Vốn dĩ cô tưởng, với tư cách là đầu hai tập đoàn lớn của Bạch Hồng Kông, họ sẽ như nước với lửa.
dù nữa, việc cũng chẳng liên quan gì đến cô. Giờ cô tự do tài chính, cần nịnh nọt ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-194.html.]
Nếu thể thường xuyên gặp Chu Vân Nam, chi tiêu tiền bạc cho con , cũng coi như là an nhàn tự tại.
Ai ngờ, đứa con trai lớn của cô giây tiếp theo cô sửng sốt: “Chú Dụ, chú là ba dượng của con hả?”
Lần , cây kem của Vân Khanh thật sự rơi xuống đất.
“Chu Vân Nam, con bậy gì thế? Mẹ con ba dượng ?”
“Con đoán thôi.” Cậu vặn vẹo , mắt láo liên: “Tuy ba vẫn nhất định sẽ trở về bên hai cha con chúng , nhưng con tin.”
“Ủa? Sao con tin?”
“Vì các bạn ở nhà trẻ bảo con, từ khi chúng nó trí nhớ, ba sống cùng . Rồi đó, bạn một ba dượng và một kế, là quen.”
Vân Khanh mà dở dở : “Con ba dượng. Dù , cũng là chú Dụ, hiểu ?”
“Con hiểu .” Chu Vân Nam như đang suy nghĩ gì gật đầu: “Mẹ ưa chú Dụ, ?”
Tay Dụ Hành đang lật báo dừng , sắc mặt co , đuổi hai con khỏi nhà ngay lập tức.
Vân Khanh thoáng qua bóng dáng vẻ ủy khuất, với Chu Vân Nam: “Đừng bậy. Chú Dụ còn lấy vợ, ba dượng của khác .”
Chu Vân Nam cắm mặt ăn kem, ngẩng đầu lên: “Vậy thì . Duyệt Duyệt , ba dượng thì sẽ kế, kế thì sẽ ba dượng. Đến lúc đó cả ba lẫn đều sẽ thành , đứa trẻ ngoan sẽ trở nên đáng thương. Nam Nam cần như .”
Nghe xong, Vân Khanh ngẩn .
Cô tự hiểu rõ : ích kỷ, tham lam, vụ lợi, là một vô trách nhiệm.
Chu Tư Năm thì ngược , chính trực, lương thiện, hy sinh vô tư… tất cả phẩm chất đều . Vân Khanh , chỉ là thể tiếp tục bên .
Hai năm khổ cực bên , cô tự cho là hết lòng hết sức.
Đưa Chu Vân Nam ngủ trưa xong, quản gia thông báo với Vân Khanh.
“Thưa phu nhân, tổng giám đốc tập đoàn Vân An - ông Chu đến thăm. Bà tiếp ?”
Vân Khanh còn đang mơ màng, tỉnh ngay: “Mời ông đợi ở phòng khách.”