Xuyên nhanh: Mỹ Nhân Cậy Sủng Mà Kiêu - Chương 193

Cập nhật lúc: 2025-08-27 14:59:31
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pYOUfPdMO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

, tình mẫu tử ba năm gặp cũng dễ dàng phai nhòa. Cô chuẩn tâm lý cho cuộc gặp . Giờ phút ánh mắt ủy khuất của Chu Vân Nam, Vân Khanh bỗng dưng nảy sinh ý định bỏ chạy.

Thế nhưng, Chu Vân Nam vốn nhạy cảm bẩm sinh, như đoán ý định của cô, nhanh chóng chạy tới ôm chặt lấy chân cô.

“Mẹ, đừng .”

Tiếng gọi “” của Chu Vân Nam thốt , những xung quanh đều sửng sốt.

An Nhã Nam, đang vất vả tìm cho Chu Vân Nam, cũng đờ đẫn.

Không chỉ , Chu Tư Năm, khi nhận tin báo từ vệ sĩ và theo định vị tới nơi, cũng chôn chân tại chỗ.

Trong giây phút , Vân Khanh cảm thấy vô cùng hổ. Cô nhanh chóng lấy kính râm từ túi , run run đeo .

Sau đó, với tốc độ nhanh như chớp, cô vội vã bế thốc Chu Vân Nam lên, đẩy đám đông chạy mất hút.

“Ái chà, cháu của !”

Sau một phút ngắn ngủi ngây , bà Chu ( Chu Tư Năm) phản ứng đầu tiên, lao với tốc độ trăm mét để đuổi theo.

An Nhã Nam cũng hồn, chạy theo.

Chỉ Chu Tư Năm, hiểu đang nghĩ gì, mặt chút nôn nóng, ngược còn bừng bừng nổi giận.

Vệ sĩ phía đợi chỉ thị của , đành tiến lên hỏi: “Chu tổng, chúng đuổi theo ạ?”

“Không cần. Ngăn .”

Vẻ mặt điềm tĩnh vốn của vệ sĩ suýt nữa vỡ lẽ, như thể đang : “Anh xác định chứ?”

Chu Tư Năm liếc mắt lạnh lùng: “Còn nhanh lên?”

“Vâng, thưa ông chủ.”

Không lâu , bà Chu đưa trở .

Nhìn thấy bộ mặt c.h.ế.t tiệt của đứa con trai, bà lập tức nổi cáu.

“Chu Tư Năm, mày cho tao đuổi theo An An (Chu Vân Nam)?”

“Mẹ, già yếu chân tay , đuổi theo ai chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-193.html.]

Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép

“Mày, mày…” Bà Chu tức đến dậm chân, giơ chiếc gậy lên dọa: “Bây giờ tao cho mày xem, đôi chân tay già yếu của tao còn dùng nè.”

Chu Tư Năm, tổng giám đốc tập đoàn Vân An, đuổi đánh. Anh thể tưởng tượng tiêu đề báo chí Hồng Kông ngày mai.

Anh hiệu cho vệ sĩ, vội vàng chuồn mất.

Ở phía bên , Chu Vân Nam Vân Khanh kẹp ở nách, bụng đè đau. Cậu định với rằng thể tự .

ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trong khí, ngắm khuôn mặt xinh bên , Chu Vân Nam lặng lẽ nuốt lời trong.

Cậu nắm chặt tay, thầm cổ vũ chính : “Không , là đàn ông nhỏ , chút khó khăn khó .”

Nếu thích thế, thì cứ một đứa trẻ ngoan. Tất nhiên là cãi .

Rốt cuộc, ba dặn dặn , dù nữa cũng đều đúng, hai cha con tuyệt đối trái ý .

Thế nhưng, thiện ý của Chu Vân Nam, Vân Khanh hề cảm nhận .

Ra khỏi khu thương mại, cô thở hồng hộc vì mệt. Trong lòng khỏi oán trách: “Chu Tư Năm rốt cuộc cho con ăn gì mà nó nặng thế ?”

Nếu Chu Vân Nam suy nghĩ của cô, e rằng sẽ bật ngay tại chỗ vì tủi .

Thực , trong các bạn cùng trang lứa, chỉ cân nặng bình thường. Chỉ là việc bế một đứa trẻ 4 tuổi bộ, với đa phụ nữ đều hề nhẹ nhàng.

Ngay cả bà Chu, khi dắt cháu chơi, cũng nhờ Chu Tư Năm cho theo.

Ai ngờ An Nhã Nam vô ý đến , rõ ràng thấy cô mệt chịu nổi mà chủ động bế trẻ giúp.

Không bao lâu , Chu Vân Nam đặt xuống.

Vân Khanh như chuyện gì, mở túi lấy một chiếc khăn lụa, quấn một vòng tay Chu Vân Nam, thắt nút, còn đầu thì nắm trong tay .

“Được , sát theo , đừng lạc.”

Nghe , Chu Vân Nam nắm chặt chiếc khăn, khuôn mặt nhỏ trắng nõn tràn đầy kiên định.

“Mẹ yên tâm, con là lực chính của đội kéo co, từng đoạt quán quân của lớp Chồi trường mầm non An Bình Khu Quốc Tế đó.”

Vân Khanh cúi xuống liếc cánh tay mũm mĩm của , cảm thấy lời đó khá sức thuyết phục.

Trên xe, Chu Vân Nam vô cùng phấn khích. Nếu dây an trói buộc, lẽ nhảy tung lên.

Loading...