Vân Khanh hít một thật sâu, nhẹ nhàng mở mắt mèo. Hành lang bên ngoài tối, nàng nheo mắt , qua lỗ nhỏ thấy một gương mặt mờ mờ.
Ê, hình như là Tần Nguyên Bạch? Không chắc, .
Tuyệt vời, nàng xác nhận, chính là .
Bình tâm , Vân Khanh mở cửa .
“Này! Tốt nhất cho tớ một lời giải thích hợp lý. Đêm khuya ngủ , chạy đến cửa nhà tớ gì?”
Tần Nguyên Bạch thấy nàng, mặt nở nụ vui mừng, như dâng bảo vật từ lưng lấy một chiếc túi: “Cái cho .”
“Đây là cái gì?” Vân Khanh bực , do dự nhận lấy.
Khi nàng mở chiếc túi bọc kín mít, rõ vật bên trong, sự bực bội trong lòng lập tức tan biến. Giọng nàng đầy vẻ vui sướng.
“Sao tớ ăn tôm hùm đất xào cay?”
Tần Nguyên Bạch theo nàng nhà, đóng cửa . Thấy nàng vui vẻ, mặt cũng vô thức hiện lên vẻ cưng chiều.
“Tớ xem mạng, rằng con gái giận dỗi khi ngủ . Trên đó còn , nếu chuyện gì giải quyết , một bữa tôm hùm đất xào cay sẽ giải quyết . Nếu vẫn , thì thêm một cái bánh kem nhỏ.”
Vân Khanh buồn , trêu chọc: “Không ngờ là một tổng tài trẻ tuổi tài ba mà cũng xem mấy cái thứ linh tinh mạng đó.”
Tần Nguyên Bạch thấy nàng vui lên, hiếm khi cãi : “Sao là thứ linh tinh chứ? Chỉ cần thể dỗ vui, tớ thể tôn sùng nó là kim chỉ nam đấy.”
Lời ẩn ý quá rõ ràng, Vân Khanh lập tức đỏ mặt. Trong phòng dường như lập tức tràn ngập bong bóng màu hồng. Vân Khanh để quá động, hỏi : “Nếu tớ vẫn hết giận thì ?”
“Vậy ?” Tần Nguyên Bạch giả vờ suy nghĩ: “Nếu thế, thì tớ chỉ thể dùng đến phương án tiếp theo.”
Vừa , đưa bàn tay còn đang giấu lưng .
“Đùng đùng đùng đùng – Bánh kem xoài nhỏ. Sao nào? Cô Vân Khanh bây giờ tâm trạng hơn ?”
Vân Khanh rụt rè đưa tay nhận lấy, nhưng mặt vẫn tỏ vẻ băn khoăn: “Mặc dù hai món của đúng là đánh trúng tim đen của tớ, nhưng nếu, tớ tớ vẫn vui thì sẽ gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-188.html.]
Gương mặt Tần Nguyên Bạch hiện lên vẻ kiên định: “Nếu là thế, thì tớ chỉ thể dùng đến đòn sát thủ.”
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
Anh thò tay áo khoác, lấy một quyển sách nhỏ.
Vân Khanh ghé gần xem, cuối cùng nhịn phá lên. Hóa bìa sách : Bách khoa thư truyện .
Vân Khanh khó Tần Nguyên Bạch nữa, mời cùng thưởng thức tôm hùm đất và bánh kem.
Ăn xong, Tần Nguyên Bạch tự giác mang hết rác . Lúc , Vân Khanh bỗng nhớ một chuyện.
“Sao đến cửa nhà tớ nhanh ?”
“Tớ mua căn hộ ở tầng nhà .”
“À? Sao ? Căn penhouse ven sông ở ?”
“Tốt thì , nhưng một ở cũng thú vị. Hơn nữa –”
Tần Nguyên Bạch cố tình dừng , khiến Vân Khanh tò mò.
“Hơn nữa cái gì?”
“Cổ ngữ câu, sơn bất lai tự ngã, ngã tiện khứ tự sơn (núi đến với , liền đến với núi).”
Mặt Vân Khanh lập tức đỏ bừng.
Mặc dù Tần Nguyên Bạch thích nàng ở điểm nào, nhưng giờ nghĩ , một bạn trai như hình như cũng tệ.
Trình Dịch An sinh trong một gia đình hào môn đầy tình yêu thương, bố hòa thuận, bầu khí gia đình vô cùng cởi mở. chính vì bố quá yêu , trở nên kén chọn trong chuyện tình cảm, cho đến đại học vẫn còn là một trai độc .
Trước khi bước Đại học Hải Minh, hề kỳ vọng gì cuộc sống tình yêu. Dù , tìm một tri kỷ giữa biển mênh m.ô.n.g là điều hề dễ dàng.
Tuy nhiên, duyên phận thật kỳ diệu. Vào ngày thứ mười khi bước cổng trường, gặp định mệnh của đời .
Ngày đó cũng chẳng gì khác biệt so với ngày: tập quân sự, ngủ trưa, thức dậy, mua nước. Vẫn là cái căng tin bình thường , vẫn là cô sinh viên khóa dịu dàng, e thẹn . Điều khác biệt, chính là trái tim loạn nhịp vì sắc .
Từ ngày đó, cuộc đời khắc sâu một cái tên – Vân Khanh.