Tiếp theo, Vân Khanh và Trình Dịch An tự giới thiệu. Bốn ăn một bữa cơm với bầu khí kỳ lạ. Dĩ nhiên, bầu khí kỳ lạ chỉ tồn tại giữa ba đàn ông. Vân Khanh hề nhận điều gì, thậm chí còn thầm cảm thán tay nghề của Tần Nguyên Bạch thật tệ, hề thua kém Ngụy Thanh.
Ăn cơm xong, Tần Nguyên Bạch giải thích sơ qua với Tôn Dật Minh về việc trị liệu mất ngủ. Nào ngờ, Tôn Dật Minh xong mắt sáng lên, nhất quyết tận mắt chứng kiến.
“Nguyên Bạch, cho tớ xem . Trước đây mất ngủ, em cũng tìm đủ cách giúp chữa bệnh. Cậu sẽ cho tớ cơ hội chứ?”
Cuối cùng, Tần Nguyên Bạch đành đồng ý.
Vân Khanh hôm nay chuẩn tư liệu là một đoạn lồng tiếng của chính , bởi nàng vô tình phát hiện, giọng của nàng càng cảm xúc, hiệu quả thôi miên với càng .
Quả nhiên, khi một đoạn lồng tiếng kết thúc, Tần Nguyên Bạch thuận lợi chìm giấc ngủ.
Giọng của Vân Khanh như dòng nước chảy từ từ ngừng .
Phòng yên tĩnh bỗng vang lên tiếng vỗ tay đột ngột, tay Tôn Dật Minh vỗ đến đỏ.
“Cô Vân, cô quá. Thật sự như diễn viên lồng tiếng chuyên nghiệp .”
Vân Khanh ngượng ngùng cúi đầu: “Cảm ơn lời khen của . hiện đang thử sức với công việc .”
“Thật ?” Nhận câu trả lời khẳng định, giọng Tôn Dật Minh càng cao hơn: “ cũng hứng thú với lồng tiếng. Xem chúng thật sự duyên.”
“Khụ khụ.” Trình Dịch An sắc mặt , ngắt lời : “Tôn , gần 10 giờ . còn đưa Vân Khanh về, chúng xin phép .”
Vừa , kéo tay Vân Khanh, đưa nàng cửa.
“Khoan –” Tôn Dật Minh đưa tay , nhưng chỉ thấy tiếng cửa đóng .
Ngày hôm , Tần Nguyên Bạch mở mắt , đập mắt là Tôn Dật Minh với quầng thâm mắt thật to.
Anh sợ hãi đến mức giọng run rẩy: “Sao ở đây?”
Tôn Dật Minh mắt đờ đẫn: “Cậu quên ? Tối qua tớ đến thăm .”
“Ý tớ là, khi tớ ngủ , về?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-185.html.]
“Khụ khụ.” Tôn Dật Minh ngại ngùng gãi đầu: “Thật cũng gì, chỉ là một chuyện tớ hỏi rõ thì ngủ .”
Tần Nguyên Bạch tức giận trừng mắt: “Tớ thà gọi tớ dậy hỏi tối qua, còn hơn là sáng sớm thấy cái mặt to đùng của .”
“Ai ya, đừng để ý mấy chi tiết đó.” Tôn Dật Minh ghé sát : “Cậu xem, nếu tớ theo đuổi Vân Khanh, khả thi ?”
“Cậu gì?” Nghe thấy hai chữ Vân Khanh, Tần Nguyên Bạch lập tức bật dậy khỏi giường.
“Cậu đùa ? Theo đuổi Vân Khanh, xứng ?”
“Sao công kích mạnh thế? Sao, chỉ cho phép thích , tớ thì ?”
Tần Nguyên Bạch lạnh một tiếng: “Đương nhiên là . Cần tớ giúp nhớ , từ đại học đến giờ hẹn hò với bao nhiêu cô gái? Với cái tính trăng hoa của , cô gái trong sạch nào chọn ?”
“Tớ mặc kệ.” Nghe Tần Nguyên Bạch nhắc đến tình sử cũ, Tôn Dật Minh chút chột . giây tiếp theo, bắt đầu xuống đất ăn vạ.
“Nếu còn coi tớ là em, thì đẩy WeChat của Vân Khanh cho tớ. Tớ cầu xin đấy.”
Nói đến WeChat, Tần Nguyên Bạch nghĩ tới điều gì đó, ánh mắt lóe lên.
“Tớ cho , và Vân Khanh thể nào . Cậu quên ? Trước đây còn miệng lưỡi gọi ‘mặt rắn’ nọ, hôm qua Vân Khanh thể thấy đấy.”
“Mặt rắn? Tớ Vân Khanh là mặt rắn hồi nào?”
Tần Nguyên Bạch tức giận đảo mắt, mở điện thoại, tìm thấy bức ảnh trang cá nhân của Vân Khanh.
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
“Cậu xem, chính là bức . Lúc đó còn gu thẩm mỹ của tớ lạ kỳ ?”
Bức ảnh quen thuộc hiện mắt, Tôn Dật Minh đầu óc trống rỗng.
“Cậu, trong bức ảnh là Vân Khanh?”
Khóe miệng Tần Nguyên Bạch nở một nụ thể nhận , gật đầu.
“Không thể nào.” Tôn Dật Minh vẫn tin, giật lấy điện thoại.