Xuyên nhanh: Mỹ Nhân Cậy Sủng Mà Kiêu - Chương 184

Cập nhật lúc: 2025-08-27 10:02:47
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pYOUfPdMO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tớ một căn hộ ở đây , nếu thích thì thể dọn ở, dù để cũng lãng phí. Coi như giúp tớ trông nhà .”

“Làm ?” Vân Khanh vội vàng xua tay từ chối: “Tớ hỏi , tiền thuê nhà ở đây thôi bằng một tháng lương của tớ. Làm tớ thể ở ? Hơn nữa, tớ chỉ thôi, căn hộ nhỏ tớ đang ở khá , tuy nhỏ nhưng đầy đủ. Tớ cũng quen với môi trường làng đại học hơn, vẫn chuyển nhà bừa .”

“Ồ.” Trình Dịch An chút thất vọng. Thật hai căn hộ ở đây. Nếu Vân Khanh thật sự dọn đến, sẽ chuyển sang căn còn . Như mỗi ngày ở gần , hy vọng của sẽ lớn hơn.

Hai nhanh đến nơi. Tần Nguyên Bạch thấy tiếng chuông cửa, vội vàng mở.

“Vân Khanh, đến .”

Mời hai , Tần Nguyên Bạch cởi tạp dề.

“Hai ăn tối đúng ? Vừa hôm nay tự nấu, là ăn chút nhé.”

“Ngại quá, phiền như .”

“Không , kịp ăn cơm. nấu cho một cũng là nấu, cho ba cũng thế, đừng khách sáo.”

“Vậy .”

Thấy nhiệt tình như , Vân Khanh và Trình Dịch An từ chối, giúp bưng thức ăn từ bếp .

“Ting tong –”

Bên ngoài vang lên tiếng chuông cửa.

“Hai cứ ăn , xem.”

Mở cửa, hóa là Tôn Dật Minh.

“Nguyên Bạch, dạo thấy tăng ca ở công ty, hôm nay thậm chí còn về sớm nữa. Chẳng lẽ là kim ốc tàng kiều (dấu trong nhà)?”

Vừa , định chen .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-184.html.]

“Nói bậy, tớ mà kim ốc tàng kiều ? Cậu gu thẩm mỹ của tớ ? Muốn giấu cũng giấu .”

“Giấu tính, tớ mắt thấy mới tính. Cậu chặn cửa gì? Cho tớ xem.”

“Thật , tớ còn đang ăn cơm. Cậu về .”

“Không .” Thân hình béo của Tôn Dật Minh sức chen trong: “Tớ nhất định xem. Cậu yên tâm, dù giấu cái mặt rắn trong nhà, tớ cũng .”

“Này! Cậu…” Tần Nguyên Bạch kịp trở tay, để chen .

Đi qua sảnh là phòng khách, đó là bàn ăn. Vân Khanh đối diện, vặn đối mặt với Tôn Dật Minh.

“Khụ khụ!”

Hành động ăn của Vân Khanh dừng , ngẩng đầu. Chưa kịp rõ mặt đối diện, nàng thấy một bóng vụt bay .

“Nguyên Bạch, thật gì. Trong nhà khách mà sớm. Cho tớ mượn nhà vệ sinh một chút.”

Trong nhà vệ sinh, m.á.u tươi nhỏ liên tiếp bồn cầu. Tôn Dật Minh chật vật che mũi, mặt ửng lên một màu đỏ đáng ngờ. Giờ phút , khỏi oán trách bạn của .

Tại chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, gu thẩm mỹ của một thể nâng cao đến ? Từ cái mặt rắn cằm nhọn đến gương mặt tiên nữ khuynh quốc khuynh thành. Anh thật sự thể chịu đựng sự chênh lệch .

Vốn dĩ chuẩn tinh thần thấy một con yêu quái, ai ngờ gặp một trong mộng hợp ý . Ai cũng sẽ kích động đến chảy m.á.u mũi thôi.

, chính là như , đều tại Tần Nguyên Bạch. Tôn Dật Minh tức giận xoa mặt, tự thuyết phục .

Lần nữa , Tần Nguyên Bạch gần như nhận . Không vì gì khác, Tôn Dật Minh lúc đắn như đổi thành một khác.

“Xin chào hai vị, các bạn là bạn của Nguyên Bạch ? là bạn cùng phòng đại học kiêm đồng nghiệp khởi nghiệp của . tên là Tôn Dật Minh.”

Nói , vòng qua Trình Dịch An, đưa tay mặt Vân Khanh.

Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép

Vân Khanh còn kịp động đậy, Trình Dịch An dậy nắm lấy tay : “Hóa là Tôn , chào .”

Tần Nguyên Bạch trừng mắt qua bàn, Tôn Dật Minh chỉ đành tiếc nuối buông tay.

Loading...