“Vân Khanh, thực tớ luôn cảm thấy Tĩnh Thủy tính chiếm hữu quá mạnh, hai lẽ khó mà tiếp . Nhân cơ hội , nên xem xét mối quan hệ của hai .”
Lời của Trần Hiểu Lam càng khiến Vân Khanh mơ hồ.
“Mối quan hệ? Mối quan hệ gì? Tớ hiểu đang gì cả.”
“Ài.” Trần Hiểu Lam thấy Vân Khanh ngơ ngác, trong lòng cũng sốt ruột nàng, nắm lấy bàn tay mềm mại của Vân Khanh bàn.
“Ý tớ là, hai hợp , nên rời xa cô . Tìm một thật sự tôn trọng và yêu thương .”
Những lời thẳng thắn khiến sắc mặt Vân Khanh bỗng chốc trắng bệch.
“Ý là ? Chẳng lẽ, sớm tâm tư của cô ?”
“ .” Trần Hiểu Lam gật đầu: “Không chỉ tớ , mà các bạn trong lớp cũng đều . Hồi năm nhất mới nhập học, Tĩnh Thủy với là hai là một cặp, chỉ là tính cách quái gở, thích giao lưu với khác.”
“Tính cách quái gở, thích giao lưu? Đó là do chính miệng cô ?”
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
Giọng Vân Khanh bắt đầu run rẩy, nàng thể tin rằng bạn nhất thể về như .
“ . Cậu xem, đây là tin nhắn cô gửi cho tớ đây. bốn năm sống chung, tớ cảm thấy giống như những gì cô .”
Nhìn thấy lịch sử trò chuyện, Vân Khanh cuối cùng cũng thể tự lừa dối nữa. Chẳng trách một thời gian các bạn học nàng với ánh mắt kỳ lạ. Giờ nghĩ , đều là kiệt tác của Trương Tĩnh Thủy cả.
Lúc , Vân Khanh đang đeo khẩu trang, nhưng đôi mắt vốn sáng ngời trở nên ảm đạm, khiến Trần Hiểu Lam lo lắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-182.html.]
“Vân Khanh, chứ?”
Nhìn vẻ mặt quan tâm của bạn cùng phòng, Vân Khanh cố nở một nụ gượng gạo: “Tớ , Hiểu Lam, thể giúp tớ một việc ?”
Đối mặt với ánh mắt cầu xin của Vân Khanh, đối diện thể từ chối.
Một giờ , Vân Khanh kéo vali, khoác ba lô lớn nhỏ rời khỏi ký túc xá.
Trương Tĩnh Thủy cùng bạn cùng phòng ăn cơm xong trở về, thấy chiếc giường dọn sạch sẽ. Trên đó còn một lá thư tay:
Tĩnh Thủy, đây là cuối cùng tớ gọi như . Cảm ơn bốn năm qua hết lòng chăm sóc tớ. bữa tiệc nào tàn, tớ tìm một công việc thực tập. Con đường phía , hãy để tớ tự .
Nghĩ đến những điều Trương Tĩnh Thủy cho , Vân Khanh cuối cùng vẫn xé toạc thứ. Hơn nữa, Trần Hiểu Lam giúp nàng nhận bộ mặt thật của bạn , nàng thể lấy oán trả ơn, lôi rắc rối.
Nằm trong khách sạn, lòng Vân Khanh vẫn rối bời. Những chuyện xảy trong ngày hôm nay thực sự là một cú sốc lớn với nàng. Người bạn luôn cẩn thận, tỉ mỉ tình cảm bất thường với , thậm chí còn bôi nhọ nàng mặt khác trong trường, khiến nàng bạn nào khác trong suốt những năm đại học.
Chuyện như , bình thường cũng khó chấp nhận. Vân Khanh chỉ thể chọn cách bỏ trốn. Nàng chất vấn, chỉ trích, chỉ cắt đứt liên lạc với đó.
Ở một đầu dây khác, Trương Tĩnh Thủy hoảng loạn, điên cuồng gọi điện cho Vân Khanh, nhưng tất cả các liên lạc đều chặn. Trong lúc tuyệt vọng, cô chỉ đành nhờ sự giúp đỡ của các bạn học khác, nhưng đáng tiếc, vì cô luôn ngăn cản Vân Khanh giao tiếp với khác, nên ai tung tích của nàng.
Giờ phút , Trương Tĩnh Thủy mới cảm thấy hối hận sâu sắc.
Sau đó, cô liên lạc với giáo viên hướng dẫn luận văn của Vân Khanh, hy vọng thể chặn Vân Khanh trong buổi gặp mặt. vị giáo viên đó đầu kể chuyện cho Vân Khanh.
Không còn cách nào khác, Vân Khanh thêm WeChat của Trương Tĩnh Thủy, cho cô rằng chuyện cô lan truyền tin đồn trong trường, và chính thức lời tuyệt giao. Gửi xong mấy tin nhắn , Vân Khanh đợi hồi âm, lập tức chặn cô .