Một tuần nữa trôi qua, Vân Khanh nhận thông báo từ phía đoàn phim. Tất cả diễn viên lồng tiếng đều xác định, dự kiến hai ngày nữa sẽ chính thức việc.
Phòng thu âm quá xa nơi Vân Khanh ở, nàng quyết định mua một chiếc xe máy điện để . Dù tàu điện ngầm bắt xe đều những bất tiện riêng.
Đến phòng thu âm, Ngụy Thanh chờ sẵn ở trong. Vân Khanh tay vẫn cầm bữa sáng ăn xong. Để bảo vệ giọng , thời gian nàng dự định kiêng đồ ngọt và đồ cay. Bữa sáng chỉ một bát cháo trắng.
Ngụy Thanh thấy, cảm thấy cần thiết, giọng đầy vẻ xót xa: “Nếu ăn chút dầu mỡ nào, cơ thể sẽ chịu nổi, thể đảm bảo công việc ?”
Vân Khanh nghĩ đến điểm , chút ngại ngùng: “Xin đạo diễn Ngụy, là nghĩ sai .”
Nhìn má nàng ửng đỏ, Ngụy Thanh động lòng: “Thế , thức ăn của để lo, khi nấu cơm sẽ mang cho một phần.”
“Không ngờ còn nấu ăn. Như phiền cho quá.”
“Không gì phiền cả.” Ngụy Thanh xua tay: “Vóc dáng mảnh mai thế , ăn bao nhiêu . Chỉ là thêm một chút nguyên liệu thôi.”
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
“Vậy cảm ơn đạo diễn Ngụy. sẽ trả tiền theo giá thị trường cho .”
“Không cần.” Ngụy Thanh từ chối: “Nếu thật sự ngại, thì hãy cố gắng việc. Đến lúc phim của chúng nổi tiếng, coi như kiếm tiền cho .”
“Nếu thế, xin nhận .”
Vân Khanh từ chối nữa. Nàng nhận Ngụy Thanh là thật lòng, cứ khăng khăng trả tiền thành xa cách. Nàng thể tặng một món quà quý giá khi phim đóng máy để cảm ơn.
Nhìn Vân Khanh cúi đầu , Ngụy Thanh thấy ngứa ngáy trong lòng: “Vân Khanh, , đừng khách sáo với quá. Cứ ‘ngài’ ‘ngài’, gọi già mất. Năm nay mới 26 tuổi, lớn hơn nhiều .”
“À, , sẽ dùng kính ngữ mặt nữa.”
“Thế mới đúng. Với , cũng đừng gọi là đạo diễn Ngụy, xa lạ lắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-179.html.]
“Vậy nên gọi thế nào?” Vân Khanh lộ vẻ băn khoăn, cẩn thận nhớ điều gì đó. “Chẳng lẽ giống khác, gọi là Ngụy ?”
“Thế nào cũng , tùy . Chỉ cần đừng gọi đạo diễn Ngụy, gọi thẳng tên cũng vui vẻ.”
Vân Khanh , theo bản năng le lưỡi: “Cái đó dám.”
“Cậu nhóc , thật là đáng yêu. Chẳng lẽ đủ gần gũi với ?”
“Chính vì quá gần gũi nên mới quen.”
Ngụy Thanh thật với nàng, hận nàng là một khúc gỗ. Cuối cùng, chỉ đành bất đắc dĩ thở dài: “Xem con đường của còn chông gai quá!”
Vân Khanh hắt xì một cái: “Anh Ngụy, lẩm bẩm gì thế? thu xong một đoạn .”
“À , để . Cậu uống chút nước cho đỡ khô cổ .”
Dưới sự hướng dẫn của Ngụy Thanh, Vân Khanh thuận lợi bắt đầu công việc lồng tiếng. Bộ tiểu thuyết quá dài, chỉ mất hơn nửa tháng để lồng tiếng xong, phần còn phụ thuộc khâu hậu kỳ.
Ngày cuối cùng thu âm, hiếm khi Vân Khanh cảm thấy lưu luyến. Mọi trong đoàn phim đều đối xử với nàng , thường xuyên khen ngợi, hề vì ngoại hình mà thành kiến. Dần dần, Vân Khanh còn ngại lộ mặt, chiếc khẩu trang từng thể thiếu mỗi khi ngoài giờ phủ bụi trong tủ.
Ngày hôm đó, Vân Khanh bất ngờ nhận một cuộc gọi lạ.
“Alo?”
Không tiếng trả lời, Vân Khanh ghé tai sát hơn, chỉ thấy tiếng thở nặng nề từ đầu dây bên . Chốc lát , nàng mất kiên nhẫn.
“Có gọi nhầm ? Không gì cúp máy đây.”
“Khoan !” Một giọng nữ truyền đến, mang theo một chút sợ hãi và lo lắng.