"Khụ khụ, hôm nay ngủ . Lão Tam, thành thật khai báo . Lát nữa hẹn hò với Vân Khanh ?"
Nghe hai từ "hẹn hò", tai Trình Dịch An đỏ bừng. "Các đừng bậy."
"Ai ô, còn ngại nữa cơ. Không bọn tớ , chuyện thế sớm cho em chứ. Bọn tớ còn giúp bày mưu tính kế nữa."
Trình Dịch An vốn quan tâm, nhưng nghĩ thì ba tuy đắn, nhưng đều "thoát ế" sớm. Biết họ thật sự bí quyết gì thì .
Trình Dịch An vốn quan tâm, nhưng nghĩ thì ba tuy đắn, nhưng đều "thoát ế" sớm. Biết họ thật sự bí quyết gì thì .
Tục ngữ câu, ba thợ giày còn hơn một Gia Cát Lượng. Ôm ý nghĩ , Trình Dịch An ấp úng : “Vân Khanh tối nay gặp một , mong tớ cùng. Các thấy gì cần lưu ý ?”
“Gặp ai? Cậu đó ?”
Một loạt câu hỏi dồn dập đổ lên đầu Trình Dịch An. Hắn bất đắc dĩ xòe tay, thành thật kể : “Không , quen.”
“Chúng tớ hẹn 7 giờ ở cổng trường, đó xe đến. Địa điểm gặp mặt là nhà hàng Đậu Phụ Lá Trà, chắc là phận đơn giản.”
“Đậu Phụ Lá Trà á? Đó hình như là nhà hàng khó đặt bàn nhất ở Hải Minh đấy.”
“Lão Tam, ngốc quá . Nếu đó khả năng là dân giàu sang, thì lái con BMW của đến? Lỡ là tình địch, cũng thể để kém thế.”
“Sao lái Maybach? Không sang hơn ?”
Lão Đại gõ đầu Lão Nhị một cái: “Cậu ngốc thật . Con Maybach đua màu của Lão Tam trông giống xe taxi, kể cả tình địch nhận cũng chịu, Vân Khanh tám chín phần mười còn tưởng nó thuê taxi đấy.”
Lão Nhị xoa đầu: “Cậu cũng nhỉ.”
Trình Dịch An họ bàn luận sôi nổi, thấy lý. Chính xe, để Vân Khanh vất vả bắt taxi gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-176.html.]
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
“Cảm ơn các . Chờ tớ về sẽ mời các một bữa thật lớn.”
Lúc gần 5 giờ chiều, nhanh chóng nhờ giúp lái xe từ nhà đến. Khu vực là làng đại học, đường xá rộng rãi cho lắm nên Trình Dịch An trừ lúc đầu năm học chuyển đồ đạc thì gần như chẳng mấy khi lái xe. Hầu hết thời gian cũng giống học sinh bình thường, đạp xe đạp công cộng khắp nơi.
6 giờ rưỡi, Vân Khanh từ nhà . Nhờ phỏng vấn hiệu quả , nàng cảm thấy kỹ thuật trang điểm của tiến bộ nhiều, hôm nay cũng trang điểm nhẹ nhàng.
Trình Dịch An sớm cạnh xe quanh, thấy Vân Khanh ăn mặc lộng lẫy. Đây là một mặt mà từng thấy, tuy rằng nếu bắt đánh giá thì lớp trang điểm vẻ hợp, nhưng vẫn thấy mới lạ. Hơn nữa, với sắp gặp, trong lòng dâng lên cảm giác đố kỵ thể kìm nén. Người đó tài đức gì mà thể nhận sự đối đãi trang trọng như từ Vân Khanh?
Với cảm xúc phức tạp đó, Trình Dịch An yên tại chỗ, xem Vân Khanh nhận . Làm thất vọng là Vân Khanh thật sự quanh nửa ngày, dường như hề nhận . Hắn đành bất đắc dĩ tới, vỗ nhẹ lưng nàng.
“Vân Khanh, tớ ở đây.”
Nghe thấy giọng , Vân Khanh .
“Sao đổi kiểu tóc ? Tớ nhận luôn.”
Thì là vì kiểu tóc, Trình Dịch An dễ dàng chấp nhận lý do , nụ nở môi.
“Thời tiết giờ nóng lắm nên tớ nhờ thợ cắt tóc cắt cho một kiểu thử bao giờ, thấy ?”
“Ha ha, cũng .”
Nụ mặt Vân Khanh cứng, nàng vẫn thấy kiểu tóc trông thuận mắt hơn. Kiểu tóc mái hình trái tim , nàng thật sự thể thẩm nổi.
“Chúng thôi.”
Vừa , Vân Khanh vươn tay định vẫy một chiếc taxi trống.
“Khoan .” Trình Dịch An vội vàng ngăn nàng : “Không cần, tớ lái xe đến, chúng thẳng thôi.”
Vân Khanh lúc mới thấy chiếc xe phía .