Tần Nguyên Bạch gửi địa chỉ của một quán , cách chỗ Vân Khanh ở 10km.
Bây giờ là 1 giờ chiều, cô cần tìm một cùng. Mặc dù Tần Nguyên Bạch vẻ là , và bản cô cũng gì đáng để khác mưu đồ, nhưng "phòng bệnh hơn chữa bệnh".
[Trình Dịch An, hôm nay rảnh ?]
Tại sân thể dục của Đại học Hải Minh, Trình Dịch An đang chơi bóng rổ. "Lão Tam, điện thoại rung kìa." Nghe tiếng Lão Vương gọi.
Trình Dịch An chạy xuống sân bóng, nhận lấy điện thoại. Nhìn thấy nội dung WeChat, thể tin , dụi mắt mấy . Sau khi xác nhận nhầm, Trình Dịch An nở một nụ rạng rỡ, sự mệt mỏi dường như tan biến.
[Đương nhiên là rảnh. Sao ?]
Nhìn một loạt biểu hiện khác thường của khi nhận tin nhắn, Lão Vương lập tức liên tưởng đến điều gì đó, mặt lộ vẻ chua chát. "Này, tin nhắn của ai thế? Làm nham nhở ?"
Trình Dịch An theo bản năng che màn hình : "Liên quan gì đến !"
Lão Vương hừ lạnh một tiếng: "Cậu tớ cũng . Chắc chắn là chị Vân Khanh ."
"Vân Khanh gì chứ, quen ." Nói xong, Trình Dịch An đến chỗ râm mát, nghiêm túc tin nhắn của Vân Khanh.
[Tối nay tớ gặp một , thể cùng tớ ? Nếu tiện thì thôi.]
Gặp một ? Thấy những dòng chữ , tim Trình Dịch An thắt . Lẽ nào Vân Khanh định gặp một bạn mạng?
[Không thành vấn đề. Cậu là con gái, ngoài một buổi tối chắc chắn an . Người gặp nghĩ gì thế, hẹn giờ , ban ngày gặp ?]
Những lời khéo léo. Nếu là bình thường, chắc chắn sẽ liên tưởng đến những chuyện , nghi ngờ Tần Nguyên Bạch ý đồ khác.
Vân Khanh bình thường. Dựa nhận thức sai lầm về nhan sắc của , cô hề nghĩ đến những điều đó.
[Vì chuyện khá khẩn cấp nên chúng tớ hẹn gặp sớm một chút. Anh học sinh, nhiều thời gian rảnh.]
Vân Khanh theo bản năng giải thích cho "ông chủ" của , dù thì "ăn của thì tay ngắn".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-175.html.]
Trình Dịch An chằm chằm màn hình, cảm giác như đầu gối trúng một mũi tên. Anh khỏi suy nghĩ miên man: Anh cũng là học sinh. Lẽ nào Vân Khanh chê suốt ngày chơi bời lêu lổng, ăn ?
[Vân Khanh, thật đừng tớ bây giờ vẻ nhàn rỗi, tớ vẫn luôn cố gắng khởi nghiệp đấy.]
[Ừ, ừ. Vậy giỏi quá.]
Vân Khanh chút khó hiểu, tại Trình Dịch An đột nhiên đến chuyện ? , chỉ cần đồng ý là .
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
[Thời gian gặp mặt là 8 giờ tối, địa điểm là quán Đậu Phụ Lá. Chúng 7 giờ gặp ở cổng trường cùng bắt xe đến nhé?]
[Tớ vấn đề gì. Tùy thôi.]
[Vậy quyết định thế nhé.]
Đóng điện thoại, Trình Dịch An lập tức chạy về phòng ngủ. "Lão Đại, cắt tóc ở thế? Gửi vị trí cho tớ với."
"Sao, cũng cắt ? Trước đây chẳng cái kiểu tóc màu mè đó là của 'soái ca' ?"
"Aya, . Bây giờ thẩm mỹ của tớ đổi ?"
"Được , tớ gửi cho đây."
Sau khi Trình Dịch An , ba còn lộ vẻ mặt tò mò, xúm với .
"Lão Vương, xem sai. Thằng đúng là hẹn hò ."
"Đương nhiên. Tớ tận mắt chứng kiến. Vừa thấy tin nhắn của Vân Khanh, nó như hoa ."
"Haiz, các xem, thằng may mắn thế chứ?"
Một giờ , Trình Dịch An trở về với kiểu tóc mới. Vừa bước cửa, đối diện với ba cặp mắt sáng rực.
"Hôm nay các ngủ trưa? Bình thường đến bữa tối mới dậy cơ mà?"