Vân Khanh bốc thăm khá muộn. Nếu thể tạo ấn tượng mạnh mẽ cho ban giám khảo, cơ bản là thất bại.
Nên chọn đoạn nào đây? Ban đầu cô định thể hiện cảnh Tô Minh Nguyệt chỉ đạo các sư , sư luyện kiếm ở giai đoạn đầu. bây giờ vẻ nó nhạt. Vừa cô lơ đãng thấy những khác luyện tập, nhiều chọn cảnh Tô Minh Nguyệt hãm hại ở giai đoạn giữa. Sự chua xót, bất lực nhưng vẫn kiên định của Tô Minh Nguyệt đều thể hiện ở đó. Lồng tiếng đoạn chắc chắn sẽ nổi bật.
Những chờ đợi lượt bước và bước với vẻ mặt thất thần, điều khiến Vân Khanh cũng trở nên lo lắng.
"Người tiếp theo, Vân Khanh."
Nghe thấy tên , Vân Khanh hít một thật sâu, lên và về phía phòng thu âm.
Khi bước , cô thấy ba đang bên trong. Ngoài Ngụy Thanh, còn một nam một nữ, vẻ mặt khá ôn hòa. Mặc dù , Vân Khanh vẫn chút lo lắng. Ngoài buổi bảo vệ luận văn, cô từng trải qua cảnh tượng tương tự.
Nói đến đây, Vân Khanh vẫn ơn mấy thầy cô trong hội đồng bảo vệ luận văn. Khi thấy cô, họ hỏi gì sâu xa, chỉ hỏi một chút về nguồn cảm hứng của bài luận văn kết thúc, thậm chí còn cho cô hơn 80 điểm.
Tuy nhiên, tình hình hiện tại hiển nhiên đơn giản như .
Vân Khanh tự cổ vũ bản , cố tỏ bình tĩnh và lên tiếng: "Chào các thầy cô, em là Vân Khanh."
Nghe thấy cái tên , Ngụy Thanh tỏ ngạc nhiên, vẫn cúi đầu tài liệu tay.
Người đàn ông bên cạnh hỏi: "Em định lồng tiếng đoạn nào?"
"Đoạn Tô Minh Nguyệt chỉ đạo các tử luyện kiếm ở giai đoạn đầu ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-173.html.]
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Vân Khanh vẫn quyết định theo kế hoạch ban đầu. Thay đổi phút chót là một quyết định . Hơn nữa, theo những gì cô từ các kịch truyền thanh, xung đột tuy hấp dẫn nhưng việc xây dựng bối cảnh ban đầu cũng quan trọng, hai cái hơn kém. Hơn nữa, chất giọng của cô hiện tại cũng phù hợp với nội dung ban đầu chọn.
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
"Ồ? Lại là đoạn . Thật ai lồng tiếng đoạn cả. mong chờ phần thể hiện của em."
Cô gái bên chuyện nhẹ nhàng. Mặc dù ngạc nhiên lựa chọn của Vân Khanh, nhưng cô vẫn cổ vũ cho cô.
Nghe đến đó, Ngụy Thanh cuối cùng cũng ngẩng đầu. "Vậy thì bắt đầu ."
Vân Khanh tiến gần, hắng giọng.
"Khoan !" Ngụy Thanh gọi dừng : "Bỏ khẩu trang , nếu sẽ ảnh hưởng đến việc thu âm."
"À, , xin , em quên mất."
Sau lời nhắc nhở, Vân Khanh mới nhận vẫn còn đeo khẩu trang.
Ngụy Thanh sang chia sẻ với đồng nghiệp về chuyện xảy ở ngoài cửa. "Các chị thấy ? Có một thí sinh chế nhạo cô đeo khẩu trang và kính râm, cô quá sợ dọa đến khác."
"Không ngờ cô bé trông rụt rè, nhưng chuyện thẳng thắn. Các chị đừng chê nhé."
Sau khi đùa hai câu, ba . Lúc , Vân Khanh tháo khẩu trang. Vẻ mặt tuyệt mỹ của cô lộ mắt . Vầng trán thanh tú, mắt như nước mùa thu, mũi cao, môi đầy đặn hồng hào. Đâu xí, rõ ràng là một tiên nữ giáng trần.
Ngụy Thanh sững sờ, hai bên cạnh cũng ngây . Khoảnh khắc đó, họ nảy sinh lòng kính phục đối với Vân Khanh. Trên đời khiêm tốn đến , thật là hình mẫu cho chúng . Với tâm thế , việc gì cũng sẽ thành công. Buổi phỏng vấn tiếp theo còn quá quan trọng nữa, chỉ cần giọng của cô phù hợp, họ nhất định sẽ chọn Vân Khanh. Bởi vì, chỉ cần vẻ ngoài, Vân Khanh chính là Tô Minh Nguyệt trong sách.