Xuyên nhanh: Mỹ Nhân Cậy Sủng Mà Kiêu - Chương 170

Cập nhật lúc: 2025-08-26 14:08:08
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1B8nPQWmqZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trình Dịch An bĩu môi: "Chuyện đến lượt quản. Dù thì bây giờ tớ cũng là bạn khác giới thiết nhất của cô ."

Nghe , Lão Đại của ký túc xá cũng kìm sự tò mò, hỏi: "Lão Tam, quen cô từ khi nào? Giấu kín thật đấy."

"Cũng lâu lắm . Tớ hai năm , nhưng gần đây mới chuyện thôi."

"Thế cô gái vẻ khó gần nhỉ. Mà đúng , cô học trường nào? Chắc là sinh viên năm nhất đúng ? Nếu thì đây thể nào tiếng tăm gì."

"Không ." Trình Dịch An rót cho một ly đồ uống: "Cô là đàn chị cùng trường với chúng , nghiệp ."

Câu khiến những lấy bình tĩnh một nữa "sụp đổ".

là cô cũng học Hải Minh? Sao thể?"

" , nếu thật sự là của trường , ảnh của cô sớm dán đầy tường tỏ tình chứ."

Trình Dịch An lườm một cái: "Tớ lừa các gì. Nếu cô học trường khác thì chẳng lẽ sẽ nổi tiếng ?"

Lão Đại gật đầu: "Nói cũng . Rốt cuộc là chuyện gì ? Tớ tò mò quá."

Trình Dịch An chút do dự. Liệu nên kể chuyện của Vân Khanh cho họ ? Nếu kể, lỡ một ngày nào đó tình cờ gặp, họ tự nhiên chạy đến chào hỏi thì cô sẽ hoảng sợ mất.

"Vân Khanh thật sự một vài bí mật. các hứa cho ai."

"Không thành vấn đề."

"Tớ thề."

Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-170.html.]

"Cứ như ."

Biết bạn cùng phòng đều là giữ mồm giữ miệng, Trình Dịch An chậm rãi kể những gì .

Lần đầu tiên thấy Vân Khanh là khi còn là sinh viên năm nhất. Để thành tín chỉ thực hành, Vân Khanh và bạn cùng phòng tham gia một hoạt động tình nguyện. Nhiệm vụ của họ là đăng ký và phát nước cho sinh viên năm nhất đang tập huấn quân sự.

Là lớp trưởng, Trình Dịch An thường dẫn các bạn nam đến phòng nghỉ gần sân thể dục để lấy nước. Một ngày nọ, đến sớm. Đẩy cửa bước , thấy Vân Khanh đeo khẩu trang, tay cầm một chiếc quạt nhỏ.

Khoảnh khắc đó, Trình Dịch An theo bản năng , chặn các bạn phía ở ngoài cửa.

Nhìn thấy , Vân Khanh chút hoảng loạn. phản ứng mạnh mẽ nhất là cô bạn cùng phòng của cô. Cô gái cao ráo dùng một ánh mắt hằn học chằm chằm , như thể là một kẻ xa tày trời. Sau đó, cô tiến gần Vân Khanh, cẩn thận giúp cô đeo khẩu trang và nhẹ nhàng an ủi gì đó.

Vài ngày , cô gái đó tìm gặp và cảnh cáo bất cứ ý đồ xa nào. Cô đưa lý do rằng Vân Khanh từng mắc bệnh tự kỷ và sợ nhất là tiếp xúc với khác giới xa lạ.

Ban đầu, Trình Dịch An tin, vì rõ ràng trong phòng nghỉ, Vân Khanh trông bình thường, chỉ là giọng nhỏ và bao giờ dám thẳng mắt khác. một thời gian quan sát, đau khổ nhận lời của cô gái lẽ là thật. Vân Khanh thực sự sợ tiếp xúc với lạ, thậm chí khi lấy đồ ăn giao tận nơi, cô luôn nhờ nhân viên giao hàng đặt tủ đồ, dù cô đợi sẵn ở đó.

Kể xong câu chuyện, Trình Dịch An thở dài và gì thêm. ngay lập tức, bàn ăn, những tiếng nức nở vang lên.

"Vân Khanh tội nghiệp quá, dám tưởng tượng cô trải qua chuyện gì, mà sợ tiếp xúc với khác đến ."

"Thảo nào chúng bao giờ về cô , hóa ẩn tình."

"Thật đáng thương. Vì vấn đề tâm lý mà đeo khẩu trang suốt. Tớ đeo hơn hai năm chịu nổi, thế mà cô coi đó là chuyện thường ngày."

Nhìn vẻ mặt "thương cảm" quá đà của các bạn cùng phòng, mặt Trình Dịch An tối sầm . Vợ tương lai của để khác "thương hại" ?

Sau khi ăn uống xong, Vân Khanh trở về căn hộ. Cô mở máy tính, cẩn thận tìm hiểu cuốn tiểu thuyết sắp lồng tiếng. Dù đó qua một , nhưng lướt thể hiểu hết tâm trạng của nhân vật.

Loading...