Xuyên nhanh: Mỹ Nhân Cậy Sủng Mà Kiêu - Chương 169

Cập nhật lúc: 2025-08-26 14:08:07
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pYOUfPdMO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tớ là Trình Dịch An."

"Trình Dịch An?" Vân Khanh cố gắng lục lọi ký ức nhưng tiếc là tìm thấy thông tin nào liên quan. "Xin , tớ nhớ rõ lắm."

Nghe câu trả lời , tim Trình Dịch An tan nát.

"Sao nhớ chứ? Đêm qua chúng còn chơi game cùng mà."

"Đêm qua? Lẽ nào chính là 'hải minh nhất hiệp khách'?"

Nói xong, Vân Khanh mở WeChat, lật trang trò chuyện với "Trình Dịch An", quả nhiên, tên của đúng là Trình Dịch An.

Mặt cô càng đỏ hơn. Không ngờ gây một chuyện "dở dở " như , chỉ nhận giọng của , mà ngay cả tên cũng nhớ.

"Sao là tớ? Lẽ nào chỉ tớ gọi một tiếng mà nhận ?"

Trình Dịch An gãi đầu một cách ngượng ngùng: "Thật , tớ gặp ở trường học đây."

"Trường học?" Vân Khanh chợt hiểu : "Cậu cũng học Đại học Hải Minh ?"

" , tớ đang là sinh viên năm ba."

"Ồ." Biết là bạn cùng trường, Vân Khanh dần thả lỏng hơn: "Vậy còn nhỏ hơn tớ hai tuổi. Nhìn đấy."

Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép

Vân Khanh thuộc tuýp trông trẻ hơn tuổi. Bình thường cô ít tiếp xúc với ngoài nên vẻ gì là từng trải. Nếu lạ đoán, họ lẽ sẽ nghĩ cô là sinh viên năm nhất.

Trình Dịch An Vân Khanh vẫn quen với nên vội. Biết cô ở Hải Minh, thể "gần quan ban lộc".

"Bây giờ đang ở gần đây ? Hay là việc về trường?"

Trong nhận thức của Vân Khanh, cô và Trình Dịch An quen gần nửa năm, cô ý định giấu giếm gì cả. Cô thẳng thắn trả lời: "Tớ thuê một căn hộ nhỏ gần trường, đang tìm việc."

"Tìm việc ? Có cần tớ giúp ? Nghỉ hè tớ thực tập nên cũng một công ty."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-169.html.]

Nói là thực tập, nhưng thực Trình Dịch An chỉ đến công ty của gia đình để dạo chơi. Nếu Vân Khanh đồng ý, sẽ sắp xếp cho cô ở công ty . Như , khi nghiệp, thể ở gần cô mỗi ngày, chỉ nghĩ đến thôi thấy vui vẻ.

câu trả lời của Vân Khanh phá tan ảo tưởng của .

"Không cần , tớ tìm một công việc khá định , tạm thời phiền nữa."

"Ồ, ." Giọng Trình Dịch An chút hụt hẫng.

lúc đó, điện thoại reo. Anh ấn nút , giọng ồn ào của bạn cùng phòng vang lên: "Lão Tam, ? Rớt xuống cống ?"

Trình Dịch An vội bịt loa điện thoại . Tuy nhiên, Vân Khanh vẫn thấy những lời đó, khóe môi cô nhịn mà nhếch lên.

"Bạn bè vẻ đang sốt ruột chờ, tìm họ . Tớ về chỗ đây, khi nào rảnh thì chuyện tiếp."

Nói xong, cô thẳng ngoài. Trình Dịch An vội vàng theo .

Đến khu vực ăn uống, Lão Vương và những khác ngay lập tức thấy Trình Dịch An và Vân Khanh phía . Cả ba đều há hốc miệng kinh ngạc.

Cho đến khi Trình Dịch An miễn cưỡng xuống, họ vẫn còn đơ .

"Các gì đấy? Không vội vàng gọi tớ về ? Sao mau ăn ?"

"Khụ khụ." Lão Vương huých tay : "Lão Tam, cô gái cùng là ai ?"

Hai còn cũng chằm chằm , ánh mắt sáng rực như bốn chiếc đèn pha.

"Các ý gì đấy? Đừng quên, các đều yêu ."

"Bọn tớ ý gì cả, chỉ là nghĩ cuối cùng cũng 'nở hoa'. Làm em thì đương nhiên giúp 'trấn cửa ải' ."

Biểu cảm mặt Trình Dịch An trở nên khó tả: "Với cái và chỉ EQ thảm hại của các , thôi . Vốn dĩ chuyện còn , các phá hỏng hết."

"Cậu thật là vô vị. Tớ cứ tưởng chả mắt ai. Hóa cũng 'thấy sắc mà nổi lòng tham' thôi. Cô gái như , đừng , hơn cả trăm cũng thiếu. Cậu lấy tự tin mà nghĩ sẽ để ý?"

Loading...