Còn định hỏi thêm vài câu, nhưng đường khá khó khăn, Vân Khanh đành tạm gác thắc mắc trong lòng, tập trung việc thao tác.
Mười lăm phút , sự yểm trợ của đồng đội, Vân Khanh thành công phá hủy trụ chính của đối phương.
Đặt điện thoại xuống, cô lắc lắc tay, lẩm bẩm: "Mỗi chơi xạ thủ đều cảm thấy tay sắp viêm gân."
Tiếng than vãn nhẹ nhàng truyền từ điện thoại sang, khóe miệng của Trình Dịch An vô thức cong lên.
"Ai bảo cứ chơi skin mới."
Vân Khanh lập tức phản bác: "Đương nhiên chơi , dù cũng tốn hơn trăm tệ mà. Cho dù mệt chết, tớ cũng chơi cho hòa vốn."
"Được , chỉ cần chán, chơi bao nhiêu ván cũng ."
Gần với Vân Khanh, tại Đại học Hải Minh, trong một phòng ký túc xá nam sinh, Trình Dịch An đang cầm điện thoại và như một kẻ ngốc.
Bạn cùng phòng giường đối diện thấy , trêu chọc một cách ngạc nhiên: "Lão Tam, chuyện với ai thế? Cười nham nhở ."
"Không ai." Trình Dịch An giật che màn hình điện thoại , giọng điệu chột : "Chỉ là xem một video hài hước thôi."
"Thật ? Thế thì gửi nhóm , cho bọn tớ cùng."
Thấy bạn cùng phòng vẻ hỏi cho lẽ, Trình Dịch An đành đánh trống lảng: "Cút , điện thoại tớ hết pin ."
Ba bạn cùng phòng liếc , trong mắt đều lấp lánh ánh sáng tò mò. Sau đó, họ yên lặng, mỗi cầm điện thoại lên nhắn tin riêng.
Nhóm chat "Ký túc xá 303 thoát ế"
[Mọi , lão Tam chuyện gì ?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-165.html.]
[Tớ cũng nghĩ , dạo nó cứ điện thoại ngây ngô.]
[Này, hai đừng quá lên thế. Với điều kiện của lão Tam, nếu nhiều năm chuyện gì thì mới lạ.]
[Nói cũng , chỉ cần nó , thì tìm kiểu gì mà chẳng .]
Đêm đó, Vân Khanh ngủ ngon. Cô tạm thời tìm một công việc nhẹ nhàng đủ sống, cần lo lắng về chuyện kiếm tiền nữa.
Cùng lúc đó, Tần Nguyên Bạch cũng một giấc ngủ sâu. Với giọng của Vân Khanh bầu bạn, chứng mất ngủ hành hạ suốt hai năm cuối cùng cũng cải thiện. Cảm giác đặt lưng xuống gối là ngủ ngay lâu lắm mới .
Sáng hôm , Vân Khanh ngủ dậy một cách tự nhiên. Vừa điện thoại, cô thấy vài tin nhắn WeChat.
Là ai nhỉ? Thời đại học cô sống khép kín, nhiều bạn bè thiết. Tần Nguyên Bạch và Trình Dịch An cũng kiểu sẽ liên lạc với cô giờ .
"Chào cô Vân, đoạn lồng tiếng của cô vượt qua vòng sơ tuyển ban đầu. Cô tham gia phỏng vấn trực tiếp ?"
Lồng tiếng?
Vân Khanh chợt nhớ . Hóa là đoạn thu âm cô gửi để tham gia tuyển chọn cho một bộ kịch truyền thanh mạng. Cô mở hòm thư, quả nhiên cũng nhận thông báo phỏng vấn trực tiếp.
Lúc đó, quy định của cuộc thi là nếu chọn một giới thiệu, cô sẽ nhận 500 NDT tiền thưởng. Vì tiền , Vân Khanh thêm một phụ trách. Cô định chia đôi tiền thưởng với nhưng từ chối.
Không ngờ đoạn audio cô chỉ thu âm cho để lấy tiền thưởng lọt vòng trong.
Liệu nên phỏng vấn ? Vân Khanh bỗng rơi bối rối. Cô thích những nơi đông , thế nên thời đại học cũng tham gia câu lạc bộ hội sinh viên nào, thể là kinh nghiệm.
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
đây thật sự là một cơ hội. Lỡ may "mèo mù vớ cá rán" mà cô chọn thật thì ?
Đây là một bộ kịch truyền thanh nổi tiếng, và một diễn viên lồng tiếng chính thể kiếm vài vạn tệ. Nếu , cô thể sống an nhàn nửa năm nữa.
Đã quen với việc sống một tại nhà, giờ mà tìm việc thì đúng là khổ sở.