Lăng Hoa đại diện những khác gật đầu: "Không sai, Khanh Khanh. Hiện tại nàng cũng là Thiên Đế. Chúng nguyện ý trở thành trợ giúp của nàng, phụ tá nàng quản lý Tiên giới thật ."
Cái đuôi trong lòng Vân Khanh vểnh lên. Trên mặt vẫn giữ vẻ rối bời, nàng chần chừ : "Lăng Diệp, ngươi cũng nghĩ ? Ngươi là Ma Tôn, về Ma giới ?"
Lăng Diệp trong lòng tự nhiên là , thậm chí hận đến hộc máu. thể đây? Hắn chính là bỏ phụ nữ vô tâm .
Nghiến răng gật đầu, chỉ Lăng Cảnh Minh : "Không . Ta vốn dĩ định truyền ngôi Ma Tôn cho Cảnh Minh. Hắn ở trần gian hoàng đế mười mấy năm, quản lý Ma giới hẳn là dễ như trở bàn tay."
Lăng Cảnh Minh: "Đến đây rõ ràng như ."
"Cha, con Ma giới. Không con vẫn là trẻ con, cần ở bên bồi dưỡng tình cảm ?"
Lăng Diệp một tay bịt miệng con: "Nói bậy bạ gì đó! Con lớn thế , còn vẻ trẻ con. Trước đây chẳng còn đòi về trần gian ? Lát nữa sẽ đưa con về. Chờ một trăm năm nữa, con sẽ chính thức trở thành Ma Tôn đời tiếp theo."
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
Lăng Cảnh Minh: "Người thanh cao, giỏi lắm. Trước đây sợ cần , cứ kéo con để bán thảm. Giờ chuyện an bài, chê con vướng mắt. Con càng theo ý ."
Thấy Lăng Diệp vẻ mặt độc đoán, rưng rưng Vân Khanh.
"Mẹ, con . Con ở đây với ."
"Được , Lăng Diệp. Ngươi đừng nghiêm túc . Suýt nữa dọa con . Hãy để con ở bên mấy ngày . Dù cũng là với con."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-159.html.]
Đối với đàn ông, Vân Khanh thể sắt đá. Cảnh Minh là đứa con nàng mang nặng đẻ đau mười tháng, thể yêu thương? Trước đây thấy, thể ép nghĩ đến. giờ con ở ngay mắt, nàng dù cũng bù đắp một chút.
Cuối cùng, tay chống đùi, Lăng Cảnh Minh tạm thời ở Thiên Đình. theo yêu cầu khẩn thiết của , cơ thể phục hồi thành dáng thiếu niên, coi như một phương án mà tất cả đều thể chấp nhận.
【 Vài ba chuyện đại kết cục 】
Vân Khanh xây một cung điện lộng lẫy ngay cạnh Lăng Tiêu Cung, đặt tên là Lăng Vân Cung.
Tư Mệnh xong ghen tuông một lúc lâu. Chỉ tên của là ở trong đó. Vân Khanh xong dở dở . "Lúc đặt tên, căn bản nghĩ đến mấy chuyện . Lăng Tiêu Bảo Điện tồn tại hơn vạn năm. Tên chỉ thể lấy theo nó. Thế nên lấy chữ 'vân' trong tên . Ta thật sự suy xét đến tên của ba họ." Tư Mệnh đương nhiên , nhưng vẫn vui, và mượn cớ đó để Vân Khanh dỗ dành vài ngày.
Lăng Diệp ở Thiên Đình chỗ ở. Vừa , định trực tiếp ở cùng Vân Khanh.
Chỉ là những " " của quá chu đáo. Họ suy nghĩ đến điểm từ sớm. Khi cung điện của Vân Khanh xây xong, họ tiện thể giúp xây luôn chỗ ở. Lăng Diệp cảm động thôi, suýt nữa bật tại chỗ.
Một ngày, Thanh Vân đến Tư Thần Điện khách, vô tình thấy Mệnh Thư rơi ở góc. Vốn định để , bỗng nhiên thấy tên Vân Khanh. Trên đó : "Vân Khanh, hoa sen biến ảo thành. Vì Thiên Đế Lăng Hoa thể khai mở linh trí, lấy tình kiếp, giúp thấu hồng trần. Quả nhiên là định mệnh của Thanh Vân thần quân, cuối cùng cùng kết thành thuộc."
Lộp cộp, Mệnh Thư rơi xuống đất. Thanh Vân ngây .
Hóa , và Vân Khanh mới là trời sinh một đôi.
Bỗng nhiên một ngày, Vân Khanh phát hiện Thanh Vân trở nên kỳ lạ. Hắn luôn mấy chuyện vớ vẩn mặt nàng, khiến nàng cái về những khác. Dò hỏi đủ đường, Thanh Vân mới tiết lộ nguyên nhân.
"Ngươi chỉ vì cuốn Mệnh Thư hư ảo đó mà cả ngày ' xanh'?"