Dựa vẻ kinh diễm và thiên phú phi thăng thành thần chỉ trong vài trăm năm, đầy một ngày, nàng trở thành nhân vật săn đón nhất Thiên giới.
Vân Khanh tay xách đầy lễ vật, lời tạm biệt với những bạn mới: "Hai ngày nữa sẽ mở tiệc ở Tư Thần Điện, chúc mừng thành thần. Mọi nhất định đến nhé."
"Yên tâm, chúng tình thế nào, lúc đó nhất định sẽ đến cổ vũ."
" , đều là nhà, chỉ sợ tiên tử chê chúng ồn ào thôi."
"Ta nhất định sẽ đến chúc mừng. Vân Khanh tiên tử, ông già Tư Mệnh đó ở đó chứ?"
" , quên mất . Còn cái và nữa, cũng ở chứ?"
Vân Khanh hiểu lắm những gì họ , nghi hoặc: "Tư Mệnh thần quân bế quan. Còn là ai?"
"Nói , Dược Tiên."
"Ta , ngươi ."
"Ngươi cũng ."
"Các ngươi đều thì cũng ."
Vân Khanh thật sự khó hiểu, cầu cứu một tiểu tiên khác, đôi mắt to long lanh. Tiểu tiên nàng , mặt đỏ bừng, lập tức bỏ qua ngại ngùng.
"Chúng đang về Thiên Đế, và Thanh Vân thần quân. Nơi nào Thiên Đế, tất nhiên Hàm Cảo công chúa. Nơi nào Hàm Cảo công chúa, tất nhiên thể thiếu Thanh Vân thần quân. Mấy họ ngày nào cũng 'ngươi đuổi , đuổi ngươi', đều thấy chán."
"Thì là !" Vân Khanh vỗ tay: "Mọi yên tâm. Ta Tư Mệnh , họ việc xuống phàm gian, một chốc về ."
"Vậy thì . Nguyệt Lão, nhớ mang theo rượu ngon của ông nhé. Chúng hôm đó say về!"
"Còn cần ngươi ? Ta và Vân Khanh tiên tử thiết thế , nhất định mang rượu ngon nhất."
Sau khi hẹn , Vân Khanh nhảy nhót trở về Tư Thần Điện. Hôm nay cũng là một ngày thu hoạch lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-144.html.]
khi trong, nàng chợt nhận hình như quên điều gì đó.
"Là trang trí." Hệ thống nhắc nhở trong đầu nàng: "Cô mời khác đến khách mà trang trí nhà cửa ?"
"À , ngươi đúng lắm." Vân Khanh bừng tỉnh.
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
Dù Thực Thần sẽ mang đồ ăn, Nguyệt Lão sẽ mang rượu, các nữ tiên sẽ mang trái cây đến, nhưng việc trang trí thì nàng tự . Không thể đợi đến mới bày biện hiện trường .
Hai ngày , bữa tiệc của Vân Khanh chính thức bắt đầu.
Là một gốc hoa sen, Vân Khanh sống trăm năm trời mà thấy bao nhiêu chuyện đời. Kinh nghiệm duy nhất của nàng là tích lũy mười mấy năm ở trần gian.
Những bữa tiệc mà nàng ấn tượng sâu sắc nhất là buổi thơ ở phủ An Thân Vương, tiệc mừng thọ trong cung, và đặc biệt là hai đám cưới của chính . Những , nàng để ý đến việc trang trí, chỉ lễ cưới với Lăng Diệp là rõ ràng nhất.
Theo thẩm mỹ của Vân Khanh, màu đỏ tươi rực rỡ đó , chỉ xếp màu hoa sen của bản thể nàng. Vì thế, hôm nay nàng cũng chọn màu sắc đó để trang trí.
Từng dải lụa đỏ, từng tờ giấy đỏ rực rỡ, và vài chiếc đèn lồng bên ngoài điện.
Các vị tiên gia cầm lễ vật đến, ai nấy đều tưởng nhầm chỗ.
"Đây là Tư Thần Điện ? Sao bỗng nhiên trang trí thế ? Giống như ai đó sắp thành hôn ."
" rõ, Vân Khanh tiên tử đúng là nơi ."
"Các xem, chiếc đèn lồng hình như chữ: 'Chúc mừng Vân Khanh phi thăng thành thần'."
"Ha ha ha ha, ngờ Vân tiên tử ý tưởng độc đáo ."
Vân Khanh sắp xếp chỗ trong điện xong xuôi, thấy tiếng động bên ngoài, vội vàng nghênh đón.
"Các vị đến , xin mời ."
Các vị tiên thấy nàng, mắt ai cũng sáng lên. Thường ngày, Vân Khanh để mặt mộc , đúng với câu "phù dung trong nước", tự nhiên cần tô điểm. hôm nay, nàng mặc một bộ váy xen kẽ trắng đỏ, trang điểm nhẹ nhàng, càng đến kinh .