Lăng Diệp lau mồ hôi trán: "Nhi thần cũng . Phụ hoàng, mẫu hậu, con trong với nàng."
"Chuyện ..." Hoàng hậu chần chừ.
"Cứ để nó ." Văn Đế thoáng: "Tử Đồng, nàng quên , ngày xưa khi nàng sinh Diệp Nhi, trẫm cũng , đó dứt khoát xông ."
Nghe Văn Đế nhắc chuyện xưa, Hoàng hậu lộ vẻ hoài niệm: " , lúc đó cũng nóng nảy y như Diệp Nhi bây giờ."
"Đâu nóng nảy?" Văn Đế nắm tay Hoàng hậu, chậm rãi : "Lúc đó trẫm lo lắng cho nàng. Dù đứa bé quan trọng, nhưng trẫm càng sợ nàng xảy chuyện."
"Xoạt!" Một tiếng, Lăng Diệp vén rèm bước phòng sinh, Vân Khanh giật . Nàng đang ấp ủ cảm xúc, chuẩn giả vờ rên la, ?
"Lăng Diệp, ?"
"Giây phút quan trọng như thế , đương nhiên ở bên nàng." Hắn đặt tay lòng bàn tay Vân Khanh: "Nếu đau, nàng cứ cắn , đừng tổn thương lưỡi của ."
Vừa dứt lời, Vân Khanh khách khí cắn ngay. Dù giờ đau, nhưng cắn phí quá, tiện thể khỏi rên la.
"Nương nương, đầu hoàng tôn sắp , gắng sức lên!"
"Ôi..." Lòng bàn tay Lăng Diệp đau nhói, theo bản năng kêu lên một tiếng.
"Oa! Oa..." Một canh giờ , tiểu hoàng tôn mà mong chờ cuối cùng cũng cất tiếng chào đời.
Nghe thấy tiếng trẻ con trong phòng, Văn Đế và Hoàng hậu ăn ý nhắm mắt , chắp tay: "Cảm ơn tổ tông phù hộ."
Thế nhưng, giây phút tiếp theo, khí vui mừng bỗng chốc phá vỡ.
"Khanh nhi, Khanh nhi! Nàng ? Đừng dọa , mau tỉnh !"
Giọng Lăng Diệp kinh hoảng, thái y vội vàng xách hòm thuốc đến, khám bệnh cho Vân Khanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-141.html.]
"Chuyện ... như ? Thái tử điện hạ xin nén bi thương, Thái tử phi ..."
"Câm miệng! Tên lang băm nhà ngươi!" Lăng Diệp túm lấy cổ áo thái y, ánh mắt giận dữ dọa ông dám nữa.
"Diệp Nhi!" Hoàng hậu chạy , thấy tình hình trong phòng, vội vàng giải cứu thái y khỏi tay .
Lăng Diệp tin sự thật, ngây ngốc tại chỗ, đôi mắt đỏ hoe vô thức tuôn lệ.
Hoàng hậu về phía giường, khuôn mặt phụ nữ ướt đẫm mồ hôi, nhưng vẫn lu mờ vẻ của nàng. Chỉ là đôi môi nàng xanh xao, ẩn hiện một luồng tử khí, khiến tiếc nuối.
Hoàng hậu thở dài thật sâu, tiến lên bế đứa bé từ tay bà đỡ. Đứa trẻ sơ sinh đỏ hỏn, mắt vẫn mở, chỉ tiếng vang vọng khắp điện, lâu dứt.
【 Tản mạn: Thế giới chuyện phàm trần (trọng điểm) cuối cùng cũng kết thúc. Không thích nhất thế giới nào?
Cảm giác mãi, bút lực của cũng chút tiến bộ. Trước đây thấy truyện dài khó quá, giờ cũng chút tự tin. Nếu cơ hội, thử một bộ cổ trang 200.000 chữ.
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
Cuối cùng, vẫn mong chú ý và ủng hộ nhiều hơn. Sự ủng hộ của các bạn là động lực to lớn cho tác giả mới. Bình luận của đều cả. ID cũng quen mặt , như "khoai viên tan nát cõi lòng" mỗi chương đều xuất hiện, "mỗi ngày vì yêu phát điện", "vui vẻ, thích hoa trụ a thịnh" v.v. 】
Thiên giới.
Vân Khanh về đến Dao Trì, liền cảm nhận một luồng sức mạnh cuồn cuộn. Trên trời ẩn hiện tiếng sấm.
"Khanh Khanh, , lôi kiếp của cô sắp tới."
"Cái gì?" Vân Khanh hoảng loạn. Dù nàng thể phi thăng thành thần, nhưng tu vi vẫn chỉ là hạng tép riu.
"Vậy đây?"
Hệ thống cũng kế sách : "Tuy thể giúp cô che chắn cảm giác đau, nhưng cấp bậc vị diện quá cao. Thương tổn của tiên nhân thể chữa trị ."
"Ai, nếu , chỉ thể chống đỡ thôi. Chỉ cần sống sót là ."