"Nương tử, đừng nữa, xin nàng, đừng đối xử với như ."
Vân Khanh phản kháng, để mặc ôm, nhưng vẻ mặt vẫn hững hờ.
Khi Từ Thanh Vân dần bình tĩnh , từ từ buông nàng , thấy trong mắt nàng chỉ là sự bình lặng, chút gợn sóng. Giây phút đó, Từ Thanh Vân nhận rõ ràng, Vân Khanh thật sự từng yêu .
"Vì ? Ta nghĩ nàng đồng ý lấy là vì nàng tình cảm với ."
"Điều đó quan trọng ?" Vân Khanh ngẩng đầu thẳng : "Mẹ khi xưa còn gặp mặt cha gả cho ông , ?"
Từ Thanh Vân chua chát: "Vậy thì , nàng đối với Thái tử cũng như ? Vì cứu nàng, nên nàng từ chối qua với ?"
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
"Cũng gần như ." Vân Khanh chút mệt mỏi, lòng vòng với nữa: "Ai bảo là tìm thấy ?"
Nhắc đến chuyện , lòng Từ Thanh Vân quặn đau. Nếu ngày đó, để Vân Khanh rời khỏi tầm mắt , liệu kết quả khác ?
Đáng tiếc, đời hai chữ "nếu". Câu hỏi của định sẵn câu trả lời.
Vân Khanh chỉ thu dọn vài món đồ trang sức, đựng trong một chiếc hộp gỗ nhỏ, cầm lấy chuẩn rời .
Nhìn thấy nàng sắp bước qua ngưỡng cửa, Từ Thanh Vân đau đớn tột cùng, tiến lên ôm nàng từ phía .
"Nàng gì ?" Vân Khanh lạnh lùng hỏi.
"Khanh Khanh, đừng , đừng bỏ một ."
"Đừng mê sảng." Vân Khanh cố hất tay : "Đi do quyết định."
"Ta , là sai , tất cả đều là của . Lẽ nên theo nàng rời nửa bước, nên để nàng một . Nàng tha thứ cho , cho một cơ hội nữa ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-137.html.]
"Đủ ." Vân Khanh dùng sức thoát khỏi vòng ôm của Từ Thanh Vân: "Tướng công, đây là cuối cùng gọi như . Giờ thêm cũng vô ích. Từ nay về , chúng đôi đường hai ngả, ai nấy đều an vui."
Những lời của Vân Khanh Từ Thanh Vân đau đến nghẹt thở, nước mắt nóng hổi thể kìm nén tuôn rơi.
Nhìn bóng lưng yêu dần khuất xa, vô lực vươn tay, nhưng dám tiến lên, sợ thấy ánh mắt bối rối và đau khổ.
Trước cổng Từ phủ, Vân Khanh thấy một cỗ xe ngựa đỗ từ xa. Nhìn kỹ, đúng là chiếc xe mà Lăng Diệp đưa nàng về trong đêm tiệc cung yến.
Nàng còn tới, thấy một bước xuống xe, khoác áo lông chồn trắng như tuyết.
Vân Khanh thuận tay đưa chiếc hộp nhỏ cho , vịn bàn tay to rộng của để bước lên xe.
Ngồi vững vàng, Lăng Diệp đắp lên nàng một tấm chăn lông dày, đặt hai chiếc bình nước nóng, lấy chiếc bánh táo chua mới mua.
Làm xong tất cả, mở chiếc hộp , thấy bên trong chỉ là vài món đồ trang sức. Lòng thở phào nhẹ nhõm.
"Sao chỉ mang theo mấy thứ ? Trông đều cũ , để mang đến Cửa hàng Đá Quý, bảo họ một bộ y hệt, thế nào?"
Vân Khanh gật đầu cũng , cũng , vạch trần suy nghĩ nhỏ nhen của .
Đều là đồ trang sức bằng vàng ngọc mới khi xuất giá, mới dùng đầy nửa năm, thể cũ ?
Xe ngựa chạy êm đường, nhanh đến cổng cung.
Hoàng thượng và Hoàng hậu chờ sẵn cổng Đông Cung. Nhìn thấy Lăng Diệp ôm Vân Khanh xuống xe, ánh mắt họ sáng rực.
"Ôi da, đây là Vân cô nương đây , thật đúng là xinh xuất chúng."
" , thật dám tưởng tượng đứa bé sẽ đáng yêu chừng nào."
Đôi vợ chồng tôn quý nhất thế gian giờ phút tràn đầy ý , khác với vẻ uy nghiêm thường ngày. Những lời khen ngợi ngớt tai Vân Khanh đỏ bừng. Ánh mắt của hai càng lúc càng hiền hậu, liên tục chằm chằm Vân Khanh, như thể nàng là món "bánh ngọt" .