Hệ thống , duyên phận của nàng và Lăng Hoa sớm định sẵn. Trong cốt truyện gốc, chính vì Thanh Vân và Hàm Cảo liên tục gây chuyện nên nàng mới chịu nhiều đau khổ. Dù tất cả những chuyện đó thực sự xảy , nhưng điều đó ảnh hưởng đến việc Vân Khanh thực hiện một chút "trả thù" nho nhỏ.
Rốt cuộc, chỉ khó chịu một lát, còn Vân Khanh suýt nữa thì thể thành thần.
Lăng Diệp rời Từ phủ, vội vã chạy đến Hoàng cung.
Tại Ngự Thư Phòng.
Cằm Văn Đế suýt rớt xuống đất.
"Ngươi gì? Phu nhân của Từ Thanh Vân mang thai con của ngươi?"
Lăng Diệp thấy hình lão phụ lảo đảo, vội vàng tiến lên đỡ lấy.
"Phụ hoàng, nhầm . Người sắp cháu !"
Văn Đế thực sự hết lời với đứa con bất hiếu . Giờ là lúc để chuyện cháu chắt ?
"Khụ khụ, ngươi chắc chắn đứa bé là con của ngươi ?"
"Sinh chẳng sẽ thôi? Hơn nữa, con tin Khanh Khanh. Nàng là con thì nhất định sai ."
"Ta thấy ngươi hồ đồ !" Văn Đế tức chịu nổi, phát hiện con trai là một kẻ "yêu đến mù quáng" như ?
"Phụ hoàng, giờ ? Người cũng , gia tộc đơn truyền mấy đời . Đứa bé trong bụng Khanh Khanh, chừng là đứa con duy nhất của con trong đời . Người nhẫn tâm để nó sinh mà danh phận ?"
Văn Đế: "Chuyện thì thật sự đành lòng."
"Ngươi! Ai! Con cái đều là nợ nần mà!"
Lăng Diệp liền phụ hoàng thỏa hiệp. Hắn vội vàng l.i.ế.m mặt tiến gần.
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
"Người đúng. Cho nên ông trời chiếu cố , để bớt nợ một chút ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-136.html.]
Cái vẻ hời còn hợm hĩnh Văn Đế tức đến ngửa . Ông tiện tay cầm lấy tấu chương bàn ném : "Thật là voi đòi tiên!"
Lăng Diệp hềnh hệch đỡ lấy, giơ tay đặt chỗ cũ, vui vẻ rời .
Ngày hôm .
Từ Thanh Vân triệu cung. Khi khỏi cửa cung, như vớt lên từ nước, toát vẻ rã rời, ủ rũ.
Tên gia nhân bên cạnh thấy chủ nhân như , vội vàng chạy tới đỡ: "Thiếu gia, ngài thế?"
Vừa , định đỡ Từ Thanh Vân lên xe ngựa. Từ Thanh Vân ngây , dường như thấy gì. Mãi đến khi bước lên xe, tròng mắt mới lay động.
Bỗng nhiên, giật lấy dây cương từ tay phu xe, nhảy xuống ngựa.
"Thiếu gia? Ngài đây là..."
Người phu xe còn xong, chỉ thấy Từ Thanh Vân nhanh nhẹn cởi dây thừng xe, xoay lên ngựa, phi như bay về phía phủ.
Tại Từ gia.
Vân Khanh buổi sáng nhận tin nhắn của Lăng Diệp: "Mọi chuyện cứ giao cho . Rất nhanh, chúng sẽ là vợ chồng danh chính ngôn thuận."
Nàng , Lăng Diệp một kẻ "vụng trộm" thấy ánh sáng nữa, mà đường hoàng "lên ngôi". Đối với điều , nàng thấy mừng rỡ. Làm vợ chồng với Từ Thanh Vân mấy tháng, cũng chút nhàm chán .
Vì thế, khi Từ Thanh Vân trở về sân của họ, thấy Vân Khanh đang dọn dẹp đồ đạc. Lời chất vấn vốn đến miệng nuốt xuống. Hắn bỗng nhiên dám đối mặt, bước chân bán cũng lặng lẽ rụt .
"Thanh Vân." Nhìn thấy một bóng mờ ảo, Vân Khanh vội vàng mở miệng gọi .
Từ Thanh Vân đành dừng bước, xoay , lộ một nụ còn xí hơn cả .
Vân Khanh như hề phát hiện sự đau khổ của , vẫn tự chuyện.
"Huynh cung một chuyến, chuyện cần cũng . Quả thật là với ."
Từ Thanh Vân những lời đó, xông lên ôm chặt lấy Vân Khanh.