Tiếng động ngoài cửa Vân Khanh giật . Lần chắc chắn là Từ Thanh Vân. Nàng dám chần chừ, vội vàng trò cũ, nhét luôn cả Lăng Hoa xuống gầm giường.
Lăng Hoa vẫn còn chìm trong cú sốc đứa bé con , ngây ngốc chui xuống gầm giường, cho đến khi đối mặt với Lăng Diệp.
Khoảnh khắc đó, trong gian chật hẹp, im lặng đến mức thể thấy tiếng kim rơi.
Ngược , bên ngoài tấm rèm, khí khác, ẩn hiện tiếng vui vẻ.
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
Buổi chiều, sự thúc giục của Vân Khanh, Từ Thanh Vân đến Bộ Công. Thế nhưng, đầy một canh giờ, cấp đuổi về nhà.
Tại ư? Lý do đơn giản: kể từ khi Vân Khanh thai, Từ Thanh Vân chìm đắm trong niềm vui lớn lao. Bất cứ đồng liêu nào chuyện với , cũng sẽ đáp một câu: "Sao ngươi sắp cha?"
Người chuyện thì , rõ tưởng đang mắng . Cứ như , nhiều chịu nổi tính khoe khoang của , thi khiếu nại lên cấp .
Từ Thanh Vân khi gọi lên chuyện vẫn ngây ngô. Cấp thấy như cũng xử lý , đành buông xuôi.
"Tiểu Từ , là ngươi về nhà với nương tử ? Ngươi ở nữa, e khác sẽ trùm bao tải đánh ngươi mất."
Từ Thanh Vân , còn chuyện như thế ? Hắn lập tức bỏ việc xuống, thoắt cái, chỉ kịp thấy bóng lưng vội vã.
Các đồng liêu: "Tức hơn thì ?"
"Thì là chuyện như ." Từ Thanh Vân kể xong chuyện gặp, Vân Khanh che miệng ngừng, cả mềm nhũn trong lòng .
Từ Thanh Vân nàng đùa vui, mặt cũng bất giác lộ vẻ hạnh phúc.
Điều hai đàn ông gầm giường ghen tị. Cả hai đều mặt mày đen sầm, đang suy nghĩ gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-135.html.]
Thế nhưng, ngước lên thấy sắc mặt khó coi của đối phương, họ cảm thấy chút hả hê.
Đặc biệt là Lăng Hoa. Đứa bé con , vợ cũng vợ , đáng lẽ là khó chịu nhất. vì sớm sự tồn tại của Lăng Diệp, chuyện vẫn trong dự liệu.
Còn Lăng Diệp bên cạnh vui vui, giận giận. Sắc mặt như một bảng pha màu đổ nhào.
Tin : Đứa bé là con , Hoàng gia hậu.
Tin : Một tình địch đủ , đường lúc nào cũng thông đồng với trong lòng ?
Một lúc , Vân Khanh để lộ dấu vết, kéo Từ Thanh Vân ngoài.
Hai vội vàng bò từ gầm giường, hoạt động cơ thể cứng đờ.
Lăng Diệp dáng vẻ "tiểu bạch kiểm" của Lăng Hoa là thấy bực. Hắn sửa sang y phục nghiến răng châm chọc: "Tử Nhạc, ngờ ngươi cũng 'thâm tàng bất lộ' đấy!"
Lăng Hoa kẻ dễ chế nhạo. Hắn mới là mất cả vợ lẫn con, lập tức phản bác: "Thái tử điện hạ cũng kém chút nào. Chuyện 'chui gầm giường' trong xe ngựa chắc cũng dễ chịu gì nhỉ?"
Nghe câu , Lăng Diệp tức thì hiểu , tên nhóc phát hiện chuyện đó đêm hôm . Bảo lúc nãy ở gầm giường chỉ ngạc nhiên một chốc nhanh chóng lấy bình tĩnh. Xem là sớm .
Nhân lúc trong phòng ai, hai nhanh chóng trèo cửa sổ rời . Khi , họ còn lườm đầy căm phẫn, dường như từ động tác thuần thục của đối phương mà suy đoán xem tới đây bao nhiêu .
Trên thực tế, Vân Khanh chẳng dám để họ đến Từ gia. Tuy giờ nàng còn giữ tiết tháo, nhưng cũng sở thích đặc biệt nào.
Từ Thanh Vân đỡ nàng dạo bên hồ, thỉnh thoảng ngây ngô . Vân Khanh nhất thời thể tưởng tượng phản ứng của khi sự thật. Chắc chắn sẽ suy sụp.
Nàng chút áy náy, nhưng nhiều lắm. Ai bảo cứ nhất quyết dính chuyện lịch kiếp của Thiên Đế?