Xuyên nhanh: Mỹ Nhân Cậy Sủng Mà Kiêu - Chương 129

Cập nhật lúc: 2025-08-26 09:37:42
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Uw8rOeVOM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bàng Duyệt đột nhiên xông từ ngoài cửa , hùng hổ túm lấy Triệu thị, giáng hai cái tát lên mặt bà , khiến bà hoa mắt chóng mặt.

“Ta cho ngươi , Vân Khanh truy cứu, cửa !”

Nói , nàng lướt mắt qua Bàng Hàm Hủy đang áp giải, càng kìm cơn giận. Nàng tới, vung tay tát liên tiếp, tiếng “bạch bạch” vang vọng cả căn phòng.

Theo lý mà , quan binh ngăn cản việc đánh phạm nhân. hiểu , họ như thấy gì, mặc kệ mặt Bàng Hàm Hủy sưng vù.

Bà lão phu nhân chuyện xảy trong phủ, cũng chống gậy đến.

Bàng Duyệt vội vàng cửa đón bà: “Mẹ, đến đây?”

“Ta đến, còn trong nhà long trời lở đất thế ! Rốt cuộc là chuyện gì ?”

Bàng Duyệt kể ngọn ngành sự việc, còn đưa bà thái thái xem lời khai.

Biết tất cả, bà Bàng lệ già tuôn rơi: “ là tạo nghiệt mà!”

Bàng Duyệt lạnh lùng , tiến lên an ủi. Nàng xem, giữa đứa cháu ruột và cháu ngoại, nàng sẽ chọn ai?

Bà lão phu nhân một lát, thấy ai phản ứng, nước mắt dần cạn. Bà liếc vẻ mặt Bàng Duyệt, châm chước lên tiếng.

“Duyệt Nhi . Con xem, Khâm Nhi một thời gian học sẽ về. Sang năm nó tham gia khoa cử. Nếu một đứa em gái từng lao ngục, e rằng sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng. Hay là…”

“Không thể nào!”

Lời của bà Bàng dứt, Bàng Duyệt cắt ngang.

“Mẹ, đấy, Vân Khanh là mạng sống của con. Con tuyệt đối cho phép bất cứ ai tổn thương con bé.”

Bàng thở dài, dường như già cả chục tuổi: “Dù Hàm Nhi sai nhiều đến mấy, con cũng nghĩ cho trai và cháu trai của con chứ. Chúng nó vô tội, thể liên lụy vì chuyện ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-129.html.]

“Vô tội? Chúng nó vô tội, Khanh Khanh của con thì vô tội ?”

“Mẹ Khanh Nhi chịu ấm ức, nhưng chỉ cần đừng đưa Hàm Nhi lao ngục, các con xử lý thế nào cũng . Dù là bắt nó cô tử gả thật xa, cũng ý kiến gì.”

“Mẹ, nghĩ đơn giản quá. Bàng Hàm Hủy công khai tay trong hoàng cung, đúng ngày sinh nhật của Hoàng thượng. Sao trong cung thể dễ dàng bỏ qua?”

Nghe , bà Bàng càng thêm sốt ruột, sợ liên lụy cả nhà: “Vậy đây? Hay con bảo Khanh Khanh và Thanh Vân cung cầu tình?”

Bàng Duyệt sửng sốt. Nàng ngờ thể một lời lẽ đương nhiên như .

“Mẹ! Mẹ đừng nữa. Dù Khanh Khanh rộng lượng truy cứu, thì con, một , cũng sẽ dễ dàng bỏ qua. Mẹ đừng quên, năm đó Bàng gia bảo như thế nào. Dù hôm nay trưởng tội vì chuyện , thì đó cũng là cái giá trả.”

Bàng ngờ con gái vẫn ghi hận chuyện năm đó, lập tức chịu nổi đả kích, thể loạng choạng: “Con, con nghĩ như ?”

Lúc , ngoài cửa động tĩnh. Hóa là Bàng Thượng Thư tan triều, con gái chuyện hồ đồ, vội vàng chạy đến.

Nhìn thấy bộ dạng đả kích nặng nề, ông vội chạy tới đỡ lấy: “Tiểu , rốt cuộc là chuyện gì ?”

Bàng Duyệt thấy ông thì càng bực. Nếu ông dung túng, Bàng Hàm Hủy thể chuyện to gan như ?

“Chuyện hỏi đứa con gái cưng của .”

Một quan binh bên cạnh tiến lên, khéo léo thuật bộ sự việc. Bàng Thượng Thư xong, mặt tối sầm .

Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép

“Hàm Nhi, rốt cuộc con vì như ?”

Bàng Hàm Hủy vẫn luôn im lặng, thấy cha hỏi, sự căm hận trong mắt hề che giấu.

“Vì ? Ai bảo cô luôn câu dẫn Tử Nhạc ca ca? Chỉ khi hủy hoại cô , con mới thể hạnh phúc.”

“Nghịch nữ!”

Loading...