Vì , cô cũng , ánh mắt của hầu hết ở đây đều dừng cô một cách chủ ý. Cô , nhưng vẫn đánh giá thấp sức ảnh hưởng của dung nhan .
Vì những ánh mắt đó, hành động của Lăng Hoa và Lăng Diệp gây quá nhiều chú ý.
Chỉ Bàng Hàm Hủy, vị trí của cô ở hàng nữ quyến khá gần. Hơi nghiêng đầu là thể thấy Lăng Hoa. Nhìn theo ánh mắt , mặt cô hiện lên vẻ châm chọc. Quả nhiên là biểu tỷ lẳng lơ, trêu hoa ghẹo nguyệt .
Bàng Hàm Hủy nâng cốc lên, trong mắt lóe lên sự tính toán. Cô dường như thấy kẻ thù của ngã xuống vũng bùn.
Vân Khanh Vân Khanh, đêm nay, cô sẽ còn là một trong hai “song hoa” thanh lệ thoát tục của kinh thành nữa. Ta xem cô còn để câu dẫn Tử Nhạc ca ca.
Yến tiệc diễn một nửa, cung nữ tiến lên mời rượu. Vân Khanh thích uống rượu, nên giơ tay từ chối.
Không ngờ, cung nữ dâng rượu bước hụt, khay đựng đổ xuống đất, một bầu rượu rơi hết lên Vân Khanh.
Sự cố nhanh chóng chú ý. Uyển tần nương nương ở phía sai cung nữ đến xử lý.
“Hứa phu nhân, váy của ngài bẩn . Nô tỳ đưa ngài một bộ khác nhé.”
Người ướt nhẹp khó chịu, Vân Khanh từ chối.
Đi con đường vắng vẻ trong cung, cô nhớ lời hệ thống từng : “Cung yến là nơi dễ xảy chuyện nhất.”
Xem , đang tay với cô.
Cung nữ dẫn đường phía , đến một cung điện hẻo lánh. Cô dừng , với Vân Khanh: “Hứa phu nhân, trong đó quần áo dự phòng. Mời ngài .”
Vân Khanh bước điện, phát hiện nơi bỏ hoang, đèn lồng cũng nến. Quần áo thì quả thực một bộ. Vân Khanh , mà bảo hệ thống lấy cho cô một bộ mới từ gian .
Mười lăm phút , Vân Khanh giả vờ đồ xong, gọi cung nữ dẫn đường. ngoài cửa bất kỳ tiếng đáp nào. Cung điện tối tăm, âm u, như một con thú hoang đang chờ vồ mồi.
Vân Khanh dám ở nữa, vội vàng đến cửa. Không ngờ, cửa điện mở .
Nghĩ một chút, Vân Khanh đại khái đoán ai đang bày mưu tính kế với , và cũng là ai . Vừa , cô còn cho Lăng Hoa thêm chút “thuốc mạnh”. Đây quả là một cơ hội sẵn.
Bảo hệ thống truyền tin tức nhốt ở đây ngoài, Vân Khanh liền trong cung điện chờ đợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-124.html.]
Không lâu , phía quả nhiên tiếng động.
【Hệ thống.】
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
【Khanh Khanh yên tâm, tay ngay đây.】
【Ừm, tin . Khoan !】
Trong khí thoảng một mùi hương quen thuộc. Vân Khanh vội vàng ngăn hệ thống , hành động cũng dừng .
Giây tiếp theo, một lồng n.g.ự.c nóng bỏng áp sát lưng cô. Vân Khanh giả vờ như mới phát hiện trong điện, kịch liệt giãy dụa.
“A! Ngươi là ai? Mau thả !”
“Đừng động.” Giọng khàn đặc của đàn ông vang lên.
Vân Khanh một đôi tay sắt siết chặt, hình mảnh mai dần nhiễm một tia nhiệt khí.
“Ngươi, ngươi gì?”
Giọng vốn trong trẻo giờ run rẩy, khỏi liên tưởng đến một chú thỏ con hoảng sợ.
“Ha!” Người đàn ông khẽ một tiếng, những lời khiến Vân Khanh run rẩy hơn.
“Trai đơn gái chiếc, ở chung một phòng. Em gì?”
“Ta, .”
Trong khí bỗng thoang thoảng một mùi hương khác. Ánh mắt Vân Khanh lúc sáng lúc tối, lực giãy dụa dần yếu .
Ánh trăng cô tịch xuyên qua khe cửa chiếu trong điện. Khuôn mặt lạnh lùng của đàn ông ẩn hiện trong bóng tối.
Cảm nhận cơ thể mềm mại ấm áp trong lòng, sững sờ. Lực tay tự giác nới lỏng.
Trong vài giây ngắn ngủi , Vân Khanh nhân cơ hội thoát khỏi vòng tay .
Trong bóng tối, hai bốn mắt .