Xuyên nhanh: Mỹ Nhân Cậy Sủng Mà Kiêu - Chương 118

Cập nhật lúc: 2025-08-26 09:37:31
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/Vt6cHAxjv

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một công tử ca bên cạnh nhận thấy sắc mặt Lăng Hoa , tự cho là hiểu chuyện mà xu nịnh: “ . Ở kinh thành ai mà , tiểu thư Bàng từ nhỏ thích Thế tử Lăng, lẽ nào cô đến?”

Người tưởng rằng đánh trúng lòng tự trọng của Lăng Hoa, nâng chén rượu đắc chí. Ai ngờ, Lăng Hoa thấy ba chữ “tiểu thư Bàng”, sắc mặt lạnh nhạt lập tức trở nên âm u.

“Đủ ! cuối. Bàng Hàm Hủy như thế nào liên quan đến . Sau đừng nhắc tên cô mặt nữa.”

Lăng Hoa đột ngột trở mặt, khiến những chuyện rôm rả đều im bặt như ve sầu mùa đông.

Một lúc lâu , chất nữ của An vương phi tự hòa: “Biểu ca, hôm nay là ngày vui, đừng chấp nhặt với họ nữa.”

Mấy trêu chọc Lăng Hoa nhân cơ hội , đến tự phạt rượu tạ tội. Sắc mặt Lăng Hoa mới dần hòa hoãn.

Khi khách khứa lượt chỗ và yến tiệc sắp bắt đầu, Hứa Thanh Vân đưa Vân Khanh đến muộn.

Người gác cổng vương phủ thấy hai , vội vã viện bẩm báo.

“Thế tử, Hứa công tử và tiểu thư Vân đến.”

Nghe thấy tiếng thông báo, Lăng Hoa theo bản năng thẳng , gương mặt lạnh lùng lộ nụ chân thành đầu tiên.

Tần Tích Nguyệt, xa, đương nhiên thấy sự đổi . Nàng thoáng hiện vẻ u ám mặt, lòng bàn tay siết chặt đến đỏ bừng.

Vân Khanh theo Hứa Thanh Vân, cẩn thận quan sát An vương phủ lừng lẫy.

Càng quan sát, cô càng thấy bất bình. Đình đài lầu các, trân bảo quý hiếm, sự phồn hoa tấp nập lẽ thuộc về mẫu cô.

Vân gia, là một gia tộc giàu , đương nhiên thiếu đồ . phận, họ dám phô trương như An vương phủ. Sự chênh lệch về quyền thế , như một vực sâu thể vượt qua.

Trên ghế, Lăng Hoa thấy Vân Khanh tò mò thò đầu , giống như một loài động vật nhỏ mới sinh, lòng mềm nhũn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-118.html.]

“Thanh Vân, Vân Khanh, hai bên .”

Khi sắp xếp chỗ , Lăng Hoa sớm để hai vị trí gần nhất cho họ.

Vân Khanh xung quanh, thấy nhiều gương mặt xa lạ, ngại ngùng từ chối: “Thế tử, ngài cần bận tâm đến , bên ạ.”

Không ngờ, khi Vân Khanh bước , các công tử, tiểu thư xung quanh đều chìm đắm trong vẻ tuyệt trần của cô, ai nấy đều gần cô.

“Vị chính là Vân tiểu thư ? Thật là trăm bằng một thấy.”

“Không hổ là song hoa của kinh thành. Trước đây còn tưởng là phóng đại, hóa là danh xứng với thực.”

“Vân tiểu thư, cô đừng khách sáo. Cứ lên . Như chúng chỉ cần ngẩng đầu lên là thể thấy cô.”

Vân Khanh thường chỉ lui tới Bàng gia và Hứa gia. Chưa bao giờ nhiều cùng lúc khen ngợi như . Mặt cô lập tức ửng đỏ như ráng chiều.

Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép

Hứa Thanh Vân , cảm thấy vinh dự chút ghen tỵ. Anh và giải vây cho Vân Khanh.

“Thôi nào, chư vị đừng nữa. Biểu Vân Khanh da mặt mỏng. Cứ nữa, em ngại mà bỏ chạy mất.”

“Này …” Một bạn khán đài thấy , ánh mắt quét qua giữa hai , lớn tiếng trêu chọc: “Thanh Vân, cái vẻ đắc ý xuân phong của kìa. Chẳng lẽ là chuyện với cô em họ Vân gia sắp đến ?”

Khuôn mặt Vân Khanh vốn đỏ, giờ càng đỏ bừng. Tai Hứa Thanh Vân cũng nóng lên. Anh vội vàng kéo cô xuống, thêm với nữa.

Lăng Hoa thấy cảnh tượng , nắm tay bàn lập tức siết chặt. Nụ mặt biến mất dấu vết.

“Khụ khụ, đến giờ . Bắt đầu .”

Lăng Hoa xong, Tần Tích Nguyệt lên tuyên bố luật chơi.

Loading...