Xuyên nhanh: Mỹ Nhân Cậy Sủng Mà Kiêu - Chương 117

Cập nhật lúc: 2025-08-26 09:37:30
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6pnusGzWm9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Biểu , những lời hôm nay, sẽ coi như từng . Nếu còn , em coi như biểu ca nữa.”

Nói xong, Hứa Thanh Vân nắm lấy tay Vân Khanh, đưa cô khỏi Tàng Hinh Viện.

Ra khỏi cửa viện, mới dường như phản ứng , vội vàng buông tay Vân Khanh.

Thấy , mặt Vân Khanh cũng dần đỏ lên. Trong phút chốc, khí tràn ngập sự mờ ám.

“Biểu ca, đến tìm Hàm Cỏ ?”

“Không, đến tìm em. Ban đầu còn định tiện thể hỏi thăm dì, ai ngờ gặp chuyện .”

Dường như lo lắng ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa Hứa Thanh Vân và Hàm Cỏ, Vân Khanh lo lắng giải thích với .

“Biểu ca, đừng hiểu lầm. Biểu ngày thường như . Chỉ là hôm nay mắng nên mới…”

“Được .” Hứa Thanh Vân giơ tay ngắt lời cô: “Em cần giải thích cho cô . Bị mắng thì ? Chẳng tự tự chịu . Đó là lý do để cô trút giận lên em.”

Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép

Nói , đỡ lấy vai Vân Khanh: “Em nhớ kỹ, nếu cô còn dám đối xử với em như , cứ đến tìm . Ta sẽ là chỗ dựa cho em.”

Nghe những lời , má Vân Khanh ửng hồng. Đôi mắt long lanh điểm những giọt nước mắt, như thể vô cùng cảm động những gì .

“Biểu ca, cảm ơn . Em, em báo đáp thế nào.”

Hứa Thanh Vân trìu mến xoa đầu cô: “Đừng như . Ta cần em báo đáp. Chỉ cần em sống , đó chính là báo đáp nhất với .”

“Không, hiểu.” Vân Khanh dường như vô tình nắm lấy lòng bàn tay rộng lớn của : “Sau khi phụ qua đời, còn ai với em những lời như nữa.”

Những lời của Vân Khanh dấy lên trong Hứa Thanh Vân một nỗi thương tiếc sâu sắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-117.html.]

Anh thầm nghĩ: , nếu vì Bàng gia, dì gả đến Vân gia. Nếu bà gả đến Vân gia, Vân Khanh một cha c.h.ế.t yểu khi còn trẻ, sống nương tựa khác, chịu hết những ánh mắt lạnh nhạt như ?

Sau khi xâu chuỗi rõ ràng mối quan hệ nhân quả , Hứa Thanh Vân nảy sinh một tia chán ghét với Bàng Hàm Hủy.

Tất cả những gì cô đang hưởng thụ, đều là đánh đổi bằng hạnh phúc của con Vân Khanh. Thế mà cô còn dựa phận mà khinh thường cô . Quả thực là độc ác và thiếu tình .

Quan sát thấy sắc mặt khó coi của Hứa Thanh Vân, Vân Khanh vở kịch hôm nay đạt mục đích, liền một nữa nhặt đề tài.

“Biểu ca, hôm nay đến tìm em, rốt cuộc chuyện gì ?”

“Là thế , ngày mai ở An vương phủ một buổi ngâm thơ. Em cùng nhé.”

“Ngâm thơ?” Mắt Vân Khanh sáng lên, nhưng ngay đó nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt cô ảm đạm xuống. “Biểu ca, mà, em thực sự thiên phú trong việc thơ. Vẫn là nên trò cho thiên hạ.”

Hứa Thanh Vân chịu khi Vân Khanh tự hạ thấp . Anh nhíu mày phản bác: “Nói gì thế? Mỗi đều một mặt mạnh riêng. Ai thơ thì thể tham gia tiệc thơ? Em cứ yên tâm cùng . Ta xem ai dám nhạo em.”

Vân Khanh hiếm khi thấy Hứa Thanh Vân nghiêm túc như . Sau một lúc do dự, cuối cùng cô cũng đồng ý.

Ngày hôm , An vương phủ.

“Lăng Hoa, hôm nay em họ Hứa Thanh Vân cũng sẽ đến, thật ?”

“Thật ? Vậy lát nữa xem cho kỹ mới .”

“Hai cô em họ của Hứa Thanh Vân mệnh danh là song hoa của kinh thành. Lần chúng phúc ngắm.”

Lăng Hoa bạn bè nhắc đến Vân Khanh, trong lòng vô cớ bực bội. Anh cho qua chuyện: “ chỉ đưa thiệp mời thôi. Chưa chắc họ đến.”

“Thế tử điện hạ, ngài ? Ngài tổ chức yến tiệc, ai dám nể mặt?”

Loading...