Trước đây, Mộ Dung Trí phần sống tách biệt với thế giới. Ngoài Long Nham Phi, nhiều bạn bè, cũng giao tiếp quá nhiều với khác.
Vân Khanh thì khác. Cô trong thế giới của giống như một con đom đóm. Dù ánh sáng phát quá rực rỡ, nhưng khiến bất giác đuổi theo.
Cảm giác thật kỳ diệu. Mộ Dung Trí ghét nó, nhưng cảm thấy hoang mang. Bởi vì bỗng nhận , Vân Khanh khiến trở nên giống chính .
Sự đổi , rốt cuộc là ? Sẽ mang hậu quả gì? Không ai thể đoán .
Vì , khi chuẩn sẵn sàng để chấp nhận tất cả hậu quả, Mộ Dung Trí chọn cách tạm thời rời xa.
Tuy nhiên, chỉ gần một tuần tiếp xúc gần gũi với Vân Khanh, thể chịu nổi. Sự khao khát từ sâu bên trong hành hạ đến điên cuồng.
Vân Khanh và Mộ Dung Trí song song. Cô ngửi thấy pheromone của ngày càng nồng đậm. Ban đầu, cô còn vui, vì lâu ngửi thấy mùi hương .
một lúc lâu , cô dần nhận điều . Cơ thể cô bắt đầu nóng lên. Thuốc ức chế mới tiêm buổi sáng dường như mất tác dụng. Mùi hương đào thoang thoảng lan tỏa trong khí.
Mộ Dung Trí đang chìm đắm trong suy nghĩ của , bỗng ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào, khiến như lạc cõi đào nguyên, quên phiền muộn. Tâm trí say sưa, cơ thể điên cuồng gào thét, tìm nguồn gốc của mùi hương .
Ngay đó, tiếng rên rỉ yếu ớt của Vân Khanh truyền đến bên tai, đánh thức lý trí của .
“Mộ Dung Trí…”
Cơ thể Vân Khanh mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống đất. May mắn Mộ Dung Trí phản ứng nhanh chóng, đỡ lấy cô, để đầu cô tựa vai .
Giây tiếp theo, thở nóng rực phả cổ . Cơ thể Mộ Dung Trí cứng đờ. Mảng da thịt thở của Vân Khanh chạm dường như đang nóng lên.
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
Mùi hương đào ngọt ngào trong khí trở nên nồng nặc hơn. Ý thức của Vân Khanh ngày càng mơ hồ. Cô khó chịu rên rỉ, cựa quậy yên trong vòng tay Mộ Dung Trí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-107.html.]
“Em ?” Nhìn dáng vẻ của Vân Khanh, lo lắng vô cùng, đôi tay nhẹ nhàng xoa khuôn mặt mềm mại của cô, cố gắng đánh thức lý trí cô.
Đôi môi mềm mại của Vân Khanh mấp máy: “Trong cặp, thuốc… thuốc ức chế.”
“Em gì cơ?” Mộ Dung Trí rõ, ghé tai gần hơn một chút.
“Trong cặp thuốc ức chế.”
Cảm nhận sự lạnh lẽo mặt, Vân Khanh khôi phục một tia lý trí, mệt mỏi những lời . Nói xong, đầu cô nghiêng , đôi môi mềm mại, ẩm ướt nóng bỏng cọ qua vành tai Mộ Dung Trí.
Lúc , Mộ Dung Trí cuối cùng cũng rõ. Cảm giác truyền đến từ tai khiến não trống rỗng trong chốc lát.
Mùi hương nồng nặc trong khí và hành vi kỳ lạ đó của Vân Khanh khiến nhanh chóng liên tưởng đến điều gì đó. Ánh mắt Mộ Dung Trí tối sầm, vẻ mặt tràn ngập sự tin.
tình hình mắt quá khẩn cấp, thời gian để suy nghĩ nhiều. Vì , bế xốc Vân Khanh lên và nhanh chóng về ký túc xá.
Lúc , Vân Khanh mất hết lý trí, hành động theo bản năng. Cô dính chặt lòng Mộ Dung Trí, những ngón tay nóng ran mò đến tuyến thể của .
“Đừng nhúc nhích.” Giọng khàn đặc vang lên, trán Mộ Dung Trí lấm tấm mồ hôi. Dùng sức đè chặt bàn tay đang loạn của Vân Khanh, tìm đúng lúc, nhanh tay tiêm thuốc ức chế cơ thể cô.
Hoàn thành tất cả, Mộ Dung Trí thở phào một nặng nề. Cho dù lái cơ giáp cả ngày, cũng mệt đến thế.
Hiệu quả của thuốc phát huy nhanh. Cơ thể nóng rực của Vân Khanh dần trở về nhiệt độ bình thường. Sau đó, ánh mắt kinh ngạc của Mộ Dung Trí, cô nhắm mắt và ngủ .
Vừa lăn lộn một mồ hôi, Mộ Dung Trí gì với Vân Khanh, quyết định tắm .
Tắm xong bước khỏi phòng tắm, khí vẫn còn vương vấn mùi pheromone. Mộ Dung Trí Vân Khanh ở cùng với chị gái. Anh lo lắng Vân Vi đợi sẽ báo nguy.
Vì thế, đành chấp nhận bế nhỏ nhắn giường lên. Cảm nhận một khối nhẹ bỗng, ấm áp và mềm mại trong lòng, Mộ Dung Trí kìm .