“Không , em. Chỉ là một phương thức liên lạc thôi mà. Cậu cứ cho . Còn việc bạn nhận lời mời kết bạn thì xem ý của cô chứ?”
“Nếu như , …”
“Sao?” Long Nham Phi mong chờ qua.
“Vẫn cho!”
…
Ngày hôm , tân sinh viên Tinh Tế Học Viện chính thức bắt đầu cuộc sống đại học của .
Sáng sớm 7 giờ, Vân Khanh và Vân Vi học môn đối kháng. Với môn học , Vân Khanh vô cùng lo lắng. Vì thể chất của cô cũng giống như giới tính bề ngoài, là Beta.
Cấp B, đối với một phụ nữ bình thường thì tệ, nhưng ở Tinh Tế Học Viện, rõ ràng là đủ dùng.
Môn đối kháng cho tân sinh viên đơn giản, đầu tiên là huấn luyện thể lực. Sau đó hai một cặp, tiến hành đấu tập đơn giản.
Phần huấn luyện thể lực ban đầu khiến Vân Khanh nản chí. Chạy 3000 mét, hai trăm cái chống đẩy.
Vân Khanh hét lớn: "Thần !"
huấn luyện viên thể hiểu tiếng lòng của cô.
Ánh mắt nghiêm khắc liên tục liếc qua, khiến Vân Khanh dám ngừng .
Không còn cách nào khác, Vân Khanh đành dùng “ngoại lực”.
【Hệ thống, nhanh, chịu nổi nữa .】
【Được , giúp bổ sung thể lực đây.】
Hoàn thành buổi học đối kháng, Vân Khanh gần như kiệt sức.
“Mong rằng buổi chiều học cơ giáp sẽ đơn giản hơn.”
Vân Vi đỡ vai cô: “Yên tâm . Chị hỏi , chắc là chỉ trợ giảng dẫn chúng tham quan những chiếc cơ giáp từng chiến trường thôi.”
Truyện được edit bởi Bánh Gạo Mê Zhihu , chỉ đăng trên Monkeyd và TYT còn lại đều là lấy bản dịch không xin phép
“Vậy thì quá. Không thì em xin nghỉ lắm .”
Buổi chiều, thầy giáo dạy cơ giáp giới thiệu sơ lược về lịch sử cơ giáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nhan-cay-sung-ma-kieu/chuong-105.html.]
“Được , nội dung hôm nay đến đây là hết. Tiếp theo, các học trưởng năm hai sẽ dẫn các em tham quan cơ giáp.”
Mặc dù Vân Khanh từng điều khiển cơ giáp, nhưng lúc , cô vẫn vô cùng hào hứng, phấn khích với Vân Vi về giấc mơ cơ giáp của .
“Chào các em, là trợ giảng hôm nay. Tiếp theo, sẽ dẫn tham quan.”
Vân Khanh đột nhiên ngẩng đầu lên.
Vân Khanh ngước lên bục giảng, trợ giảng hóa là Mộ Dung Trí.
Một nhóm xếp hàng rời khỏi khu giảng đường, đến bảo tàng cơ giáp.
Mộ Dung Trí chậm , dần dần song song với Vân Khanh.
“Thật trùng hợp, chúng gặp .”
Khi đến gần, mùi pheromone muối biển xộc thẳng mũi. Vân Khanh theo bản năng hít một thật sâu.
Mộ Dung Trí chú ý đến hành động , ánh mắt khẽ chùng xuống.
Ai cũng , Beta thể ngửi thấy pheromone. Vậy rốt cuộc Vân Khanh là thế nào?
Mộ Dung Trí giấu nghi ngờ trong lòng.
Đến bảo tàng cơ giáp, Vân Khanh như cá gặp nước, sờ chỗ , ngó chỗ , hận thể chụp một trăm bức ảnh để kỷ niệm.
Vân Vi hứng thú lắm với cơ giáp, tìm một chỗ nghỉ.
Hết cách, Vân Khanh đành nhờ Mộ Dung Trí nhiếp ảnh gia riêng cho .
Cô tràn đầy sức sống, dù tham quan hết tất cả các cơ giáp, vẫn hề mệt mỏi.
Đối mặt với Vân Khanh như , Mộ Dung Trí ngạc nhiên, ngờ bên trong cơ thể nhỏ bé của cô ẩn chứa một nguồn năng lượng lớn như .
“Em thích cơ giáp đến thế ?”
“Vâng.” Nghe câu hỏi , Vân Khanh đầu . “Ước mơ của em là một chiếc cơ giáp của riêng .”
“Vậy thì đơn giản mà. Chỉ cần em nắm vững cách điều khiển cơ giáp, thể chế tạo một chiếc trong phòng thí nghiệm của trường.”
Nghe Mộ Dung Trí nhẹ nhàng như , Vân Khanh khỏi cảm giác “ ăn thịt băm”. Cô thầm đảo mắt.